Giản Ánh An quả thực rất đáng tin cậy, thông qua cách cô chăm sóc cho Tần Miên Miên có thể thấy được cô là người cẩn thận và kiên định, lúc vừa mới bắt đầu mưa cô sẽ là người đầu tiên lấy dù ra.
Sau đó đưa cây dù đó cho Tần Miên Miên.
Giống như các vị phụ tá đẹp trai, toàn năng phụ trách chiếu cố cho thiên kim tiểu thư trong tiểu thuyết, không gì không làm được.
Các bạn nữ ai nấy nhìn cô cũng mặt đỏ tim đập, suy diễn các kiểu đủ mọi loại chuyện. Buổi tối trước khi đi ngủ không nhịn được nghĩ tới Giản Ánh An sau đó mới ngủ ngon.
Nếu không phải Giản Ánh An và Tần Miên Miên như hình với bóng.
Nhìn xem ai mới là hoa khôi được cả lớp bình chọn!
Giản Ánh An đẹp không, đẹp chứ sao không!
Cậu ấy có trách nhiệm, lại còn đẹp và thông minh, có cậu ấy ở đây rồi thì đọc ngôn tình cũng vô vị.
Mấy tên nam chính đó ai cũng ngu ngốc ngạo mạn, sao có thể so với Giản Ánh An.
Cho nên các bạn học nhìn thoáng qua tên của Tần Miên Miên, sau đó lại đi nhìn Giản Ánh An, trong lòng đã có kết luận.
Cô giáo rất nhanh đã thu đủ số phiếu, cô bắt đầu mở phiếu ra.
"Giản Ánh An một phiếu."
"Tần Miên Miên một phiếu."
"Giản Ánh An..."
"Tần Miên Miên..."
Rõ ràng lúc bỏ phiếu không ai bảo ai nhưng số phiếu lại được khống chế vô cùng đồng đều, cô giáo vẽ mấy gạch dưới tên hai người để kiểm phiếu.
Tần Miên Miên mong đợi nhìn bảng đen, hy vọng là sẽ vượt qua được.
Giản Ánh An thì lại đang quay bút, trong lòng không có quá nhiều h*m m**n trần tục.
Cô không tò mò về kết quả chút nào, bắt đầu thơ thẩn ở đâu đó.
Chỉ thiếu một phiếu cuối cùng.
Trong lúc các bạn học lo lắng không biết có thay đổi gì không, cô giáo đã mở tờ giấy ghi chú, Tần Miên Miên bên dưới lo lắng không thôi, chắp tay cầu nguyện phiếu cuối cùng đó là của mình.
Cô giáo nhìn Tần Miên Miên đọc lớn ba chữ: "Giản Ánh An."
Tần Miên Miên thất vọng tràn trề, ủ rũ cụp đuôi.
Ghét quá đi, nàng thua rồi, không được quản tỷ tỷ.
Các bạn học thở phào nhẹ nhõm.
Cô giáo nói: "Được rồi, vị trí lớp trưởng chính là bạn học Giản Ánh An, tiếp theo chúng ta sẽ bầu lớp phó học tập..."
Sau khi tan học, các bạn nhỏ đến bên cạnh Giản Ánh An: "Chúc mừng lớp trưởng nha~"
"Lớp trưởng ơi, sau này xảy ra chuyện gì có thể rộng lòng tha thứ cho mình một xíu được không."
"Bạn học Giản! Cố lên nha!"
Tần Miên Miên đứng đó nhìn mọi người vây quanh chị của mình.
Giận quá đi mất, chỉ thua có một phiếu thôi.
Nàng cũng muốn thử chiếu cố cho chị chứ không muốn làm đồ vô dụng đâu. Tần Miên Miên quay đầu, không nhìn Giản Ánh An nữa, càng nhìn càng giận.
Trời đã hết mưa rồi.
Giản Ánh An lịch sự cảm ơn bọn họ, sau đó nhìn về phía Tần Miên Miên.
Đôi mắt của cô giống như vừa được cơn mưa gột rửa, vô cùng sạch sẽ, trong mắt tựa như mang điện, theo vài giọt mưa cuối cùng rơi vào trái tim Tần Miên Miên.
Tần Miên Miên đột nhiên tỉnh lại, quên mất mình đang giận, quay lại làm bé ngoan bên cạnh Giản Ánh An.
Giản Ánh An: "Đi về thôi."
Tần Miên Miên che mặt lại: "Dạ."
Hai người bước trên nền đất ướt đẫm quay về ký túc xá.
Bởi vì mấy ngày nay thời tiết lành lạnh nên Giản Ánh An không mở điều hòa, vừa mới về ký túc xá lại thấy có hơi nóng, Tần Miên Miên thay quần áo xong liền nằm xuống giường.
Nàng dùng chăn che mặt lại.
Thích chị quá đi.
Tần Miên Miên che mặt, chỉ để lộ đôi mắt: "Chị ơi, chị là lớp trưởng rồi đấy."
Giản Ánh An đang vo gạo: "Ừm."
Tần Miên Miên: "Chị phải quan tâm đến em nhé."
Giản Ánh An bắt đầu nấu cơm: "Chị đã bao giờ mặc kệ em chưa?"
Tần Miên Miên cảm thấy mỹ mãn mà cười, đúng vậy, chị ấy sẽ không mặc kệ mình.
Vào lúc nàng muốn ăn bánh kem nhỏ, chị sẽ nói, đi thôi, chị đưa em đi ăn.
Vào lúc nàng không muốn luyện piano, chị sẽ nói, không luyện nữa.
Chị luôn luôn che chở nàng, cưng chiều nàng.
Trước năm sáu tuổi, Tần Miên Miên chỉ biết dựa theo yêu cầu của Tần phu nhân mà lớn lên, trở thành thiên kim nhà họ Tần giống như trong suy nghĩ của bà.
Còn bây giờ, nàng chỉ là Tần Miên Miên của Giản Ánh An thôi.
Tần Miên Miên lăn một vòng trên giường, sau đó lại đứng dậy đi giúp Giản Ánh An nấu cơm, bởi vì ký túc xá không được thông gió, lo rằng khói dầu khi nấu ăn sẽ bị lưu lại trong ký túc xá, vậy nên cô đã mở cửa sổ ra.
Sau cơn mưa gió thổi đến càng thêm lạnh lẽo.
Tần Miên Miên: "Chị ơi, em giúp chị rửa rau nhé."
Cho dù không thể làm lớp trưởng, nàng cũng sẽ cố gắng phụ giúp chị.
Mãi đến khi Giản Ánh An đuổi nàng ra ngoài: "Em nói là muốn rửa rau, rửa thế nào mà rau sắp thành rác luôn thế này?"
"Rửa như thế mới sạch chứ ạ!"
Tần Miên Miên tủi thân ôm gối đầu mà nói.
💬 Bình luận chương