Hiện tại Giản Ánh An không dám lơ là bất kỳ nguyên nhân nào.
Nhìn đàn chị thở phào nhẹ nhõm sau đó rời đi, Giản Ánh An cảm thấy bản thân xa lạ đến độ không nhận ra chính mình nữa.
Không ngờ cô lại có thể lo trước lo sau, có đủ kiên nhẫn để giữ lại một cô gái nhỏ hơn mình rất nhiều rồi còn phải đi giải thích cho cô nàng.
Giờ cơm chiều rất nhanh đã đến nhưng Tần Miên Miên vẫn còn chưa quay về.
Giản Ánh An tức tối đi xuống dưới lầu mua mì, định rằng tối nay sẽ ăn mì gói. Lại chờ đến khi mì đã nguội thành một đống, cô ngồi không nổi nữa bèn đi xào rau, sau đó đồ ăn cũng nguội nhưng mãi mà Tần Miên Miên vẫn chưa chịu về.
Lần này Giản Ánh An giận thật rồi.
Dù cho có trốn thì cứ nói thẳng ra, cô dọn đi là được chứ gì!
Trễ như vậy mà còn chưa về! Nguy hiểm tới cỡ nào!
Đúng lúc Giản Ánh An nhất quyết gọi điện thoại cho Tần Miên Miên thì Tần Miên Miên rón ra rón rén trở về.
Giản Ánh An: "..."
Cô ngửi thấy trên người Tần Miên Miên có mùi lá cây, trong chớp mắt liền hiểu được nàng đi đến khu rừng nhỏ trong trường chơi thật lâu rồi mới về.
Mà khu rừng nhỏ là chỗ nào chứ, là chỗ hẹn hò của các cặp đôi!
Dù cho ở cấp hai không có bao nhiêu cặp đôi! Thì em ấy cũng không nên đến đó!
Giản Ánh An xụ mặt, đây là lần đầu tiên Tần Miên Miên thấy cô giận dữ như vậy. Nghĩ đến chuyện tốt mình làm, Tần Miên Miên chột dạ tiến lên xin tha: "Chị ơi em sai rồi, lần sau em sẽ không về trễ như vậy nữa đâu ạ!"
Giản Ánh An nhịn xuống lửa giận: "Em đang làm gì?"
Tần Miên Miên nhanh chóng nói sang chuyện khác: "Oa, chị ơi, chị làm đồ ăn thơm quá, em đói bụng rồi!"
Giản Ánh An nhìn Tần Miên Miên chạy đi ăn cơm, nháy mắt liền xìu xuống.
Cô không tài nào hung dữ với Miên Miên được.
Cứ bồn chồn mãi đến khi nhìn thấy cơm còn chưa hâm lại mà Tần Miên Miên đã vội ăn như vậy, vẻ lạnh lùng nơi đuôi mày khóe mắt của cô liền tan biến, đành cam chịu đi sang hâm nóng cơm và rau cho nàng.
Tần Miên Miên ăn xong liền đi ngủ, thoạt nhìn bé con mệt muốn chết rồi.
Khu rừng nhỏ có gì mà lại mệt như thế.
Giản Ánh An bắt đầu nghi ngờ.
***
Lý Đông nhìn váy trên tay Giản Ánh An: "Vương hậu của trẫm, nàng không phải là cả đêm không ngủ, đi may váy cho con gái chúng ta đấy chứ!"
Giản Ánh An mang đến một cái váy đã ra hình ra dáng.
Trong cơ thể này là linh hồn của người trưởng thành, cho dù không am hiểu thì dĩ nhiên vẫn có thể làm tốt hơn so với mấy nhóc học sinh cấp hai lần đầu làm thử.
Váy của công chúa Bạch Tuyết chính là bộ váy xinh đẹp nhất.
Còn phải có vài chi tiết nhỏ ở trên váy, Giản Ánh An nhìn vài lần rồi mới lên tiếng: "Chờ đến cuối tuần mua thêm một ít món đồ trang trí thêu lên, đến lúc đó sẽ còn đẹp mắt hơn."
Có lý, thế mới hợp với vẻ đẹp của công chúa.
Lý Đông thích đến nỗi không muốn buông tay, ngay lúc đó chỉ hận bản thân không diễn vai công chúa Bạch Tuyết.
Nhưng nếu đổi lại là nàng diễn công chúa Bạch Tuyết còn Tần Miên Miên là Quốc vương thì chắc có lẽ nàng là công chúa Bạch Tuyết đáng xấu hổ nhất, bởi vì đã không được đẹp như Quốc vương với Vương hậu mà còn ăn mặc xấu hơn bọn họ.
Giản Ánh An chỉ có thể hao tâm tổn huyết vì Tần Miên Miên, còn lại không xứng.
Đến lúc đó cô ngoại trừ đáng thương thì chính là đáng thương.
Lý Đông tự an ủi bản thân, Quốc vương là vai phụ, không cần phải quá để ý đến trang phục, chỉ cần có kỹ thuật diễn xuất thần là đủ rồi!
Nghĩ tới chuyện này, Lý Đông kêu một tiếng: "Vương hậu ơi..."
Giản Ánh An: "Đừng gọi tôi là Vương hậu."
Lý Đông sửa lại: "Bạn học Giản, váy của cậu thì sao!"
Giản Ánh An: "Tôi cần váy làm gì?"
Vừa nói xong thì phản ứng lại, Lý Đông là đang hỏi váy của Vương hậu.
Cô chỉ lo cho công chúa Bạch Tuyết còn Vương hậu thì quên béng mất.
Vương hậu có hai bộ trang phục cần mặc, một là váy lễ phục kiểu Âu hoa lệ, hai là trang phục phù thủy.
Cô không có bộ nào hết.
Giản Ánh An không cần nói Lý Đông cũng biết: "Xem ra cậu chỉ biết lo cho Miên Miên mà mặc kệ chính mình luôn. Vậy là không được, cậu chính là nhân vật quan trọng nhất đó!"
Sao có thể mặc qua loa được chứ! Lý Đông nói với nhóm bảy chú lùn: "Ta nói có đúng không, các bạn nhân vật chính của ta?"
Bảy chú lùn trưng ra bộ mặt cau có: "Cậu câm miệng đi."
Quần áo của bảy chú lùn cũng vô cùng giản dị bởi vì chỉ cần quân số đông là được.
Về đạo cụ và trang phục thì chắc chắn là nhân vật nữ quan trọng và đáng được quan tâm nhất, trong vở kịch công chúa Bạch Tuyết thì chỉ có hai người phụ nữ.
Công chúa Bạch Tuyết và Vương hậu.
Tần Miên Miên và Giản Ánh An.
Tần Miên Miên đang không có trong lớp nhưng quần áo của nàng đã ở đây, còn Giản Ánh An thì không.
Lý Đông: "Nói tới thì gần đây Miên Miên vừa tan học đã chạy đi đâu rồi, bây giờ phải diễn tập sao đây."
Lý Đông: "An An, cậu có biết Miên Miên đi đâu không?"
Giản Ánh An nhìn bộ váy đặt trên mặt bàn. Tuy màu sắc chủ đạo là màu xanh vàng nhưng đây vẫn là một bộ váy công chúa rất xinh đẹp.
Giản Ánh An: "Tôi đi đây."
Cô ôm váy chạy về phía khu rừng nhỏ, dự định sẽ một phát tóm lấy Tần Miên Miên dạy dỗ cho nàng một hồi lâu, lần này nhất định không được mềm lòng nữa.
💬 Bình luận chương