Cô nàng vừa cầu nguyện xong thì nhân viên nhà thờ đã đến đuổi họ đi.
Tần Miên Miên giận đến mức dậm chân: "Tại cậu đó, lớn tiếng như vậy làm cho chúng ta bị phát hiện."
Lý Đông đã ước nguyện xong rồi, lợn chết không sợ nước sôi, nhưng nàng cũng có hơi xấu hổ: "Xin lỗi mà~"
Lý Đông: "Mà này, cậu vẫn còn liên lạc với chị Giang hả?"
Tần Miên Miên: "Ừ."
Lý Đồng: "Cậu định gia nhập vào giới giải trí à?"
Giản Ánh An: "Không có ý định."
Lý Đông: "Nói thật thì mình thấy hai cậu rất hợp."
Giản Ánh An với Tần Miên Miên cho dù đứng ở đâu cũng có thể thu hút ánh mắt của người khác, nếu có thể tiến vào giới giải trí thì chắc chắn sẽ nổi như cồn.
Đến lúc đó nàng chính là bạn thân của ngôi sao rồi~
Lý Đông thở phào: "Chúng ta về nhà thôi, mai rồi lại đến nữa."
***
Ngày mai trời mưa, không có ai đến cả.
Thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, mưa ngày càng nhiều, trong lớp đã bắt đầu có người mặc áo khoác.
Tần Miên Miên hắt xì, thêm một lát nữa lại hắt xì tiếp.
Nàng bị cảm.
Giản Ánh An đang đo nhiệt độ cho nàng, nhìn thấy trên nhiệt kế hiện lên 38 độ bèn cau mày thắc mắc: "Không phải người ta nói đồ ngốc không bị cảm sao?"
Tần Miên Miên phàn nàn bằng giọng mũi: "Chị, em không phải đồ ngốc."
Giản Ánh An cười: "Em không phải đồ ngốc nhưng lại mặc áo ngắn tay."
Tần Miên Miên: "Nóng mà..."
Giản Ánh An: "Bây giờ thì sao?"
Tần Miên Miên: "Lạnh ạ..."
Được rồi, cũng không phải quá ngốc.
Giản Ánh An tìm cho nàng một cái áo khoác nhung, Tần Miên Miên kháng cự lùi về sau, mặc cái này vào thì dù có lạnh cũng thành nóng!
"Ngốc—"
"Em mặc em mặc!"
Tần Miên Miên bất đắc dĩ mặc áo khoác nhung vào, lúc mới mặc còn khá ấm, nhưng càng lúc càng nóng, nàng lại bồn chồn, vặn vẹo không dám cởi ra, chỉ có thể cố gắng làm mát bản thân.
Mỗi lần cử động thì có một luồng gió lạnh ùa vào khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Giản Ánh An đè nàng xuống, nói: "Đừng nghĩ nhiều nữa."
Tần Miên Miên lại hắt hơi, nàng xoa mũi, nhìn áo tay dài của Giản Ánh An.
Mặc dù là áo tay dài nhưng vải rất mỏng, hơn nữa lúc làm việc Giản Ánh An còn thường xắn tay áo lên, Tần Miên Miên thắc mắc: "Tại sao chị không bị cảm lạnh vậy ạ?"
Giản Ánh An liếc nàng một cái: "Chị là đồ ngốc sao?"
Tần Miên Miên: "Tỷ tỷ đương nhiên không phải đồ ngốc!"
Nàng mới ngốc.
Tần Miên Miên bị Giản Ánh An đè xuống giường, đầu óc có hơi mơ hồ nhưng vẫn cố nghĩ xem chị mình muốn làm gì?
Giản Ánh An chỉ muốn giúp em ấy có một giấc ngủ ngon thôi.
Tần Miên Miên túm chăn, mặc dù nàng đã cởi áo khoác nhung ra rồi nhưng đắp chăn vẫn rất là nóng. Toàn thân đều đổ mồ hôi, cảm giác không bao lâu nữa cô bé sẽ trở nên thối hoắc, đến lúc đó chị nhất định sẽ hết thích bé.
Tần Miên Miên: "Em muốn đi tắm."
Giản Ánh An đang nấu cháo: "Hết bệnh rồi mới được tắm."
Tần Miên Miên: "Cổ hủ."
Giản Ánh An: "Ừ, chị cổ hủ, dậy ăn cháo đi."
Tần Miên Miên không muốn ăn, nàng cảm thấy miệng đắng, ăn cháo cũng đắng nốt.
Giản Ánh An cầm muỗng múc một miếng, cháo nóng hôi hổi được đưa đến bên miệng, Tần Miên Miên nào thể từ chối, đây là đãi ngộ được chị đút cháo đó.
Mới đầu nàng còn đỏ mặt, muốn nói bản thân không phải con nít.
Nhưng nuốt một ngụm cháo rồi thì nàng lại có cảm giác mình vẫn còn là con nít.
Bé bị bệnh, bé có quyền.
Ăn xong cháo, nàng nằm trên giường nhìn chị rửa bát.
Đó là điểm tốt của ký túc xá, không lớn như Tần gia, luôn có thể nhìn thấy chị.
Tần Miên Miên mơ màng buồn ngủ: "Ngày mai là cuối tuần rồi ạ."
Bên chỗ Giản Ánh An vang lên tiếng nước chảy, giọng nói của cô truyền đến rõ ràng: "Cơn cảm mạo của em rất biết chọn thời điểm, không tệ."
Tần Miên Miên: "Em muốn đi gặp cô út."
"Cho nên chị mới nói em rất biết chọn thời gian, bị cảm thì đừng đi nữa."
"Không được đâu ạ."
Tần Miên Miên bướng bỉnh: "Cô út sẽ không vui."
Giản Ánh An hừ một tiếng: "Chị cũng không vui."
Tần Miên Miên bắt đầu khó xử, nàng cũng không muốn đi gặp cô út, nhưng nếu không duy trì lễ nghi ngoài mặt với nhà họ Tần thì Tần phu nhân sẽ có thành kiến với nàng, đến lúc đó rất khó để ăn vạ Tần gia.
Nàng tham lam, khát vọng có được hơi ấm.
Nàng luyến tiếc chị.
Nhưng chị ấy nói chị ấy cũng không vui.
Tần Miên Miên cảm thấy đầu mình ong ong, đau nhức, không biết làm sao mới phải.
💬 Bình luận chương