Lý Đông: "Mình thấy hơi khẩn trương."
Giản Ánh An: "Nếu cậu dám phạm sai lầm, tôi sẽ nói Lý Đông là con heo ngay trên sân khấu."
Lý Đông: Sao mà lắm trò thế.
Diệp Chu và Tề Ẩn ngồi bên cạnh Giang An Ngôn.
Trước mặt bao nhiêu người, bọn họ không quan tâm người khác nghĩ gì, Diệp Chu hỏi: "Ý cô là Giản Ánh An dự định vào giới giải trí sao?"
Giang An Ngôn liếc nhìn Tề Ẩn: "Chuyện đó tôi cũng biết rồi."
Đầu Tề Ẩn đầy sương mù.
Diệp Chu gật đầu, không khó đoán ra dự định của Giản Ánh An: "Có đôi lúc tôi thật sự cảm thấy Giản Ánh An quá thông minh, không giống trẻ con chút nào."
Làm gì có đứa nhỏ mười hai tuổi nào có thể lên kế hoạch cho từng đường đi nước bước trong tương lai?
Không đúng, cô đã bắt đầu lên kế hoạch từ năm sáu tuổi rồi.
Diệp Chu cũng hy vọng Giản Ánh An có thể thành công, là một đạo diễn, nếu Giản Ánh An thật sự dự định tiến vào giới giải trí, ông cũng có thể giúp đỡ kha khá. Hiện tại Giang An Ngôn cũng biết, còn có thể cung cấp cho Giản Ánh An rất nhiều tài nguyên.
Danh tiếng, là một thứ rất tốt.
Giang An Ngôn: "Chúng ta chờ xem con bé có thể gây tiếng vang lớn hay không."
Diệp Chu biết được tên vở kịch có sự tham gia của Giản Ánh An bèn im lặng một lúc. "Công chúa Bạch Tuyết" thì phải làm thế nào mới có thể trở thành bom tấn đây?
Sáu vở kịch trước đó lần lượt kết thúc, có thể thấy nhóm học sinh cấp hai này đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, kể cả có tệ nhất thì cũng không kém bao nhiêu.
Diệp Chu rất lo lắng.
Chẳng mấy chốc, sân khấu đã được bố trí lại và lời tường thuật vang lên.
Một nhóm người trong trang phục hoa lệ, lộng lẫy khiêu vũ trên sân khấu, bầu không khí lúc ban đầu rất thu hút.
Bởi vì cảnh đầu tiên lúc mở màn là một bữa tiệc nên Lý Đông đã nhờ cha mẹ phụ trách phần khiêu vũ.
Trong bữa tiệc, Quốc vương đã tuyên bố với mọi người rằng nữ chủ nhân tương lai của đất nước này...chính là Vương hậu! Giản Ánh An mặc một bộ váy cổ điển theo phong cách châu Âu, phần ngực rất cao, mỗi bước đi đều ưu nhã thong dong.
Cô đứng trên sân khấu với vẻ mặt lạnh lùng, trong mắt chứa đầy vẻ chán nản cùng vừa lòng.
Cô sắp trở thành người đứng đầu của vương quốc này rồi.
Đây là cảnh quay mà một cô bé mười hai tuổi rất khó có thể diễn tốt, nhưng cô bé đã diễn rất khá, vừa xinh đẹp lại vừa sang chảnh. Bộ lễ phục này rất phù hợp với địa vị của cô.
Không ngờ đây lại là một vở kịch do học sinh cấp hai chuẩn bị, tinh xảo thật.
Nhưng đây vẫn chưa đủ.
Tần Miên Miên bước lên sân khấu, hình tượng xinh đẹp lương thiện rất giống với cô bé này khiến cho khán giả dần đắm chìm vào vở diễn.
Không cần biết đó có phải là truyện cổ tích hay không, quan trọng là nó kinh điển và vượt thời gian.
Vương hậu ghen tị với vẻ đẹp của Bạch Tuyết, muốn đuổi tận giết tuyệt nàng nên đã gọi thợ săn, yêu cầu hắn ta bắt công chúa. Sau đó...nhốt nàng lại.
Khán giả hoang mang.
Trên sân khấu, Giản Ánh An đi về phía chiếc lồng được chế tạo tỉ mỉ, Tần Miên Miên đang bị nhốt bên trong giống như một chú chim hoàng yến mỏng manh.
Mỗi khung cảnh đều lộng lẫy như một bức tranh, so với phim điện ảnh còn tinh xảo hơn.
Giản Ánh An dừng lại trước lồng sắt và nói: "Ta sẽ không để bất cứ ai được nhìn thấy vẻ đẹp của ngươi."
Tần Miên Miên đang ở trong lồng sắt, ánh sáng không chiếu vào trên người nàng nên nàng cũng không muốn khống chế biểu cảm trên khuôn mặt mình. Tần Miên Miên mỉm cười nhìn chị, dùng khẩu hình miệng nói.
Chị ơi, chị thật tốt bụng.
Tốt bụng sao? Không phải, chỉ là không nỡ thôi.
Giản Ánh An không nỡ để Tần Miên Miên chịu bất kỳ tổn thương nào, kể cả khi đang diễn Vương hậu cũng không được.
Nhưng cốt truyện không thể cứ dừng lại như thế này, nên tiếp tục thì vẫn phải tiếp tục.
Bạch Tuyết được bảy chú lùn cứu, bọn họ lên án Vương hậu đáng kinh tởm, công chúa Bạch Tuyết chỉ giữ im lặng cho đến khi Vương hậu đến, đưa cho nàng một quả táo đỏ tươi.
Giản Ánh An: "Ăn đi."
Tần Miên Miên cầm lấy quả táo, cắn một miếng rồi ngã xuống đất.
Không có âm mưu tính toán gì cả, chỉ cần là chị đưa cho em thì em sẽ ăn.
Truyện cổ tích này đã được sửa đổi để khiến người ta suy nghĩ sâu xa hơn, vẫn giữ được nét hồn nhiên, khiến người ta tin tưởng vào một câu chuyện cổ tích trong sáng, lại nhiều thêm một chút...tình cảm.
Vương hậu không nỡ làm tổn thương công chúa, còn công chúa thì cực kỳ tín nhiệm Vương hậu.
Tình cảm chân thành tha thiết như vậy sẽ dẫn đến kết cục gì?
Diệp Chu nghe thấy có người nói: "Hai cô bé này diễn tốt thật."
"Tình cảm giữa hai đứa cũng rất tốt."
"Đúng vậy."
Không phải sao, từ giây phút đầu tiên nhìn thấy hai người này, ông đã cảm thấy như vậy.
Ngay cả người lớn cũng phải ngưỡng mộ.
Khán giả dĩ nhiên sẽ mong mỏi được thấy nam nữ chính yêu nhau, sẽ kỳ vọng họ có một cái kết có hậu. Nhưng trước mắt thì thấy Vương tử không có đất diễn rồi.
Giờ họ chỉ mong Vương hậu và công chúa có thể hạnh phúc bên nhau thôi, cũng không nhất thiết là tình yêu.
Giản Ánh An cũng nghĩ như vậy. Vở kịch này hoàn toàn không có phần diễn của nhân vật Vương tử, tình tiết tiếp theo là công chúa Bạch Tuyết giả chết, sau đó Vương hậu sẽ đưa nàng về.
Còn sau khi đưa về, kết cục là HE hay là SE thì tùy ý khán giả lựa chọn.
Nhưng ngay lúc Giản Ánh An chuẩn bị ôm Tần Miên Miên ra khỏi quan tài pha lê, cô bé cảm thấy như vậy là chưa đủ.
Nàng không muốn cứ quay về như thế này.
Nàng muốn HE!
Cho nên Giản Ánh An không kịp ôm lấy cô nương mũm mĩm này bởi vì Tần Miên Miên đã ôm cổ cô kéo xuống, sau đó trên môi cô có hơi ấm.
Tần Miên Miên ôm đầu Giản Ánh An, hôn chị mình ngay trước mặt mọi người.
Khán giả im lặng hai giây: "Ồ?"
k*ch th*ch quá vậy.
Tần Miên Miên buông Giản Ánh An ra, trong mắt mang theo ý cười giảo hoạt. Nàng nhìn vẻ mặt Giản Ánh An sửng sốt, sau đó bước ra khỏi quan tài, ôm lấy mẫu hậu của mình rồi nói: "Con bằng lòng theo người hồi cung!"
Đây là HE của bọn họ.
💬 Bình luận chương