Giản Ánh An nói rất dịu dàng: "Hơn nữa chị cũng không cảm thấy khổ, những thứ chị từng trải qua đều là vì để bảo vệ Miên Miên. Chị cảm thấy đáng giá, lại nói tiếp, không phải bây giờ chị đang rất tốt sao?"
Tần Miên Miên: "Chị."
Nàng loạng choạng đứng dậy ôm Giản Ánh An, Giản Anh An dùng hết sức lực đỡ lấy nàng, nhắm mắt lại thở phào nhẹ nhõm.
Chị của nàng rất tốt với nàng, thực sự rất tốt.
Người phụ nữ từ trong bếp đi ra, nhìn thấy hai cô gái đang ôm nhau cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ hét lên từ xa: "Cơm đã sẵn sàng rồi!"
Giản Ánh An sờ sờ đầu nàng: "Đi ăn cơm thôi, buổi chiều chúng ta còn có lớp, không phải em muốn được mười điểm chuyên cần sao?"
Tần Miên Miên gật đầu.
Đồ ăn do người phụ nữ nấu khá đơn sơ.
Hương vị ẩm thực đồng quê đối với Tần Miên Miên chỉ dừng lại trên đĩa tôm do chị làm, nàng muốn ăn tôm.
Vì thế bữa ăn này tuy chỉ ăn dưa chua, nhưng trong đầu mơ tưởng đến hương vị của tôm, tôm sông, tôm biển, tôm hùm làm cho Tần Miên Miên ăn đến thích thú, người phụ nữ kia cũng cười đến không khép miệng được, còn khen nàng là người có phúc khí.
Người phụ nữ đang khen thì chợt dừng lại.
Nàng nghĩ tới điều gì đó, vội vàng quay lại nhìn Giản Ánh An: "Tôi xem phim của em rồi!"
À ha, nhận ra rồi sao.
Giản Ánh An cũng không lo lắng người phụ nữ này sẽ nói gì với người ngoài, nói thì nói thôi, cô cũng không có ăn không uống không, lúc rời đi còn lén nhét một trăm tệ bên dưới bát.
Một phần cơm sáng hai người, một trăm tệ, cũng không đến nỗi đi?
Còn phải gấp rút quay về chăm chỉ học tập để đạt mười điểm chuyên cần.
Giản Ánh An lái xe ra bên ngoài trường, tìm chỗ đậu xe: "Hay là em nghỉ một ngày đi? Chị sợ em sẽ buồn ngủ."
Tần Miên Miên lẩm bẩm nói: "Em mới không buồn ngủ."
Nàng tóm lấy Giản Ánh An, bắt chị vào lớp cùng với mình.
Giản Ánh An và Tần Miên Miên không học cùng khoa nên chỉ có thể lẻn vào lớp, ngồi ở hàng ghế sau. Tần Miên Miên cũng ngồi ở hàng sau, vừa bắt đầu vào lớp liền cảm thấy buồn ngủ.
Vào lớp được mười phút, Tần Miên Miên đã nằm trên bàn ngủ ngon lành.
Giản Ánh An: "..."
Giảng viên chỉ định người trả lời câu hỏi: "Tần Miên Miên."
Giản Ánh An liếc sang Tần Miên Miên còn đang ngủ, bất lực đứng dậy, nghiêm túc trả lời câu hỏi của giảng viên, sau khi được khen ngợi mới ngồi xuống.
Kết quả là trong buổi học đầu tiên, giảng viên gọi Tần Miên Miên ba lần, lần nào cũng là Giản Ánh An đứng dậy.
Sau giờ học, giảng viên thu dọn đồ đạc đi đến chỗ Giản Ánh An, liếc nhìn Tần Miên Miên vẫn còn đang ngủ say, sau đó gọi: "Giản Ánh An."
Giản Ánh An: "..."
Giảng viên buồn cười: "Ở trường em nổi tiếng như vậy, sao lại nghĩ cô sẽ không nhận ra em?"
Giản Ánh An: "..."
Giảng viên: "Học rất tốt, tiết sau chúng ta tiếp tục."
Tần Miên Miên vẫn ngủ say như chết.
Chờ giảng viên đi rồi, Giản Ánh An mới nhìn Tần Miên Miên bằng ánh mắt vi diệu, xem như đã thấy được tình trạng đi học sau này của Tần Miên Miên.
Nếu đã thế thì tại sao không xin nghỉ phép đi?
Ở trên lớp ngủ ngon hơn sao?
Có lẽ ngủ rất say nên Tần Miên Miên trong lúc vô thức đã nỉ non: "Chị, em thích chị."
Giản Ánh An cũng ghé sát vào bên tai Tần Miên Miên nói: "Chị cũng thích em, là kiểu thích muốn ở bên em mãi mãi."
Là kiểu thích muốn được kết hôn với em.
Vừa dứt lời, cô đã nhìn thấy bóng dáng Thẩm Cẩn Vu xuất hiện ở cửa lớp.
Trong phòng học chỉ còn lại hai ba người, Thẩm Cẩn Vu liếc mắt nhìn thấy Giản Ánh An cùng Tần Miên Miên ở bên cạnh, cậu ta đen mặt đi vào bên trong lớp.
💬 Bình luận chương