Giản Ánh An cô cá chắc là em ấy không ngủ!
Giản Ánh An đi đến phòng khách: "Miên Miên."
Không có động tĩnh.
"Chị muốn đi suối nước nóng."
Sau này còn phải nghĩ cách thương lượng hợp tác với Mạnh Nhã Nhiên, chắc chắn không có thời gian ngâm suối nước nóng nên chỉ có đêm nay là có thể đi cùng Miên Miên. Giản Ánh An luôn đối xử rất tốt với Miên Miên, nhưng tỏ ra yếu đuối như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Cô chạm vào đuôi giường, sờ sờ lòng bàn chân của Tần Miên Miên, nắm lấy chân em ấy: "Đi với chị đi được không."
Trong bóng tối, Tần Miên Miên co chân lại. Giản Ánh An không dùng nhiều sức cho nên nàng thành công rút chân về.
Nhưng Giản Ánh An chưa sẵn sàng bỏ cuộc, cô tiến từng bước một, leo thẳng lên đầu giường. "Chị đi một mình sợ lắm."
Đầu Tần Miên Miên bị chăn che lại, tựa hồ không muốn nhìn thấy Giản Ánh An, giọng nói nghèn nghẹn phát ra: "Chị nói xạo."
Giản Ánh An cố gắng không để mình cười thành tiếng: "Đâu có."
"Lý Đông hết một mình rồi, em nhẫn tâm để chị cô đơn sao?"
Trong chăn thiếu không khí, Tần Miên Miên cố gắng nín thở, không thò đầu ra ngoài.
Nói bậy, Lý Đông không phải chỉ có một mình thôi sao? Chẳng lẽ trong phòng của cậu ấy còn có người khác?
Tần Miên Miên lạnh sống lưng một hồi, nàng nhát gan, đi về quê ban đêm cũng có thể sợ hãi, bây giờ nghe được lời của Giản Ánh An, không cần suy nghĩ nhiều nàng cũng đã sợ tới không nói nên lời.
Chẳng lẽ câu lạc bộ suối nước nóng này có gì mờ ám sao?
Giản Ánh An cảm giác được người dưới chăn đang run rẩy, không hiểu ra sao liền hỏi. "Miên Miên?"
"Chị ơi."
Tần Miên Miên chui từ trong chăn ra, ôm lấy Giản Ánh An, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể chị ấy nàng mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Muốn về quá đi, trong mắt của Tần Miên Miên như có một bao nước mắt, chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp liền rơi xuống.
Giản Ánh An không ngờ có thể lừa em ấy ra ngoài dễ dàng như vậy, cô ôm Tần Miên Miên nói: "Em có muốn đi suối nước nóng không?"
Tần Miên Miên không dám ở một mình trong phòng, e dè gật đầu.
Hai người bật đèn rồi thay áo choàng tắm.
Giản Ánh An đi đâu Tần Miên Miên theo đó, khoảng cách giữa hai người không bao giờ vượt quá ba bước chân, nếu có thì Tần Miên Miên cũng sẽ nhanh chóng đuổi theo chị.
Trước đó Tần Miên Miên có dính người thì cũng không đến mức này, Giản Ánh An hiểu rất rõ.
Bé con đây là đang sợ nha.
Giản Ánh An nói đùa: "Hay là chúng ta gọi Lý Đông đi cùng nhé?"
Tần Miên Miên kéo tay Giản Ánh An lại, tử đạo hữu bất tử bần đạo [1], cứ nhốt Lý Đông trong phòng đi! Nàng kiên trì lắc đầu, nhất quyết chỉ có hai người đi ngâm suối nước nóng thôi.
[1]: Nguyên văn "死道友不死贫道" ý nói chỉ cần mình sống là được, bạn bè sống chết không quan trọng.
Câu lạc bộ suối nước nóng có rất nhiều suối nước nóng lớn nhỏ. Lúc này ít người nên Giản Ánh An chọn một suối nước nóng nhỏ, cùng Tần Miên Miên đi vào.
Nỗi sợ ban đầu của Tần Miên Miên sau khi nhìn thấy suối nước nóng đã tan thành mây khói, hay phải nói là nàng bắt đầu lo lắng chuyện khác hơn, ngay khi nàng đang do dự không biết có nên cởi áo choàng tắm ra không thì Giản Ánh An đã bước vào suối nước nóng.
Giản Ánh An đang mặc đồ bơi.
Tần Miên Miên nhìn bộ đồ bơi trên người chị: "Chị đi suối nước nóng mà mặc đồ bơi sao?"
Giản Ánh An: "Dù sao cũng không ở trong phòng, đương nhiên phải cẩn thận."
Giản Ánh An: "...Em không mặc quần áo phải không?"
Tần Miên Miên: "..."
Đúng vậy, ở trong phòng thì không sợ, còn suối nước nóng lộ thiên như thế này thì nhất định phải cẩn thận!
Nhưng nếu bây giờ về phòng thì chỉ có một mình thôi.
Tần Miên Miên: "Chị ơi..."
Giản Ánh An: "Gọi chị cũng vô ích!"
Cùng với tiếng nước chảy ào ào, Giản Ánh An từ trong suối nước nóng đi ra, vừa vào ngâm không bao lâu da cô đã đỏ ửng, làn da vốn trắng nõn, một khi đỏ lên liền khiến cho người ta không thể rời mắt.
Chuông báo động của Tần Miên Miên reo vang ầm ĩ.
Giản Ánh An trả lại câu nói ở ngoài cửa cho Tần Miên Miên: "Nếu em gọi chị một tiếng, chị đi về với em ngay."
Sắc mặt Tần Miên Miên còn đỏ hơn cả Giản Ánh An lúc ngâm suối nước nóng. Nàng muốn chị lại gọi mình một lần nữa, thế nhưng chị không mắc mưu, ngược lại là nàng mềm lòng trước.
Bây giờ chị ấy bắt mình kêu, liệu chị ấy có mềm lòng không?
Tần Miên Miên: "Chị..."
Giản Ánh An tỏ vẻ buồn bã: "Miên Miên chỉ muốn gọi chị một tiếng 'chị' thôi sao?"
"Miên Miên, Miên Miên thân mến."
"Em biết chị muốn nghe gì mà. Em gọi trước rồi tới chị, được chứ?"
"Ngoan~"
💬 Bình luận chương