Cho nên cậu ủng hộ Tần Miên Miên và Giản Ánh An ở bên nhau.
Cái này gọi là phù sa không chảy ruộng ngoài.
Tuy nói như thế nhưng cậu tự thấy bản thân và Tần gia đã không còn liên quan, dù sao cậu cũng đã bỏ nhà ra đi, cùng chị hai tạo một gia đình mới rồi!
Tần Miên Miên suy nghĩ một chút: "Đàn ông con trai như em ở chung với tụi chị không tiện."
Tần Hành lộ ra vẻ mặt đáng thương vì bị bỏ rơi.
Tần Miên Miên: "Em ở căn chung cư của chị đi, cách đây cũng không xa đâu."
Sau đó đưa chìa khóa cho Tần Hành.
Bây giờ cũng đã muộn rồi, Tần Hành miễn cưỡng cầm lấy chìa khóa.
Tần Miên Miên thành công đuổi nhóc Tần Hành đi.
Giản Ánh An thu dọn tách trà nho nhỏ kia: "Ngày mai cậu ta lại đến đấy."
Tần Miên Miên: "Chỉ cần em ấy không quấy rầy chúng ta ngủ là được rồi ạ."
Giản Ánh An: "...Em nói cũng đúng."
Lúc nhận được điện thoại của dì Trương, Giản Ánh An đã vội chạy ra ngoài. Trên đường đi cô suy nghĩ đủ thứ, tâm trạng lúc này đã bình tĩnh trở lại, hơn nữa còn bị Tần Hành cắt ngang như vậy.
Cảm giác như mọi chuyện không quá khó khăn như cô nghĩ.
Cô cũng không có gì phải lo lắng: "Bảo mẫu xuất hiện rồi."
Tần Miên Miên nhất thời chưa kịp phản ứng: "Bảo mẫu?"
Lúc đầu nàng còn tưởng Giản Ánh An sắp thuê bảo mẫu, lại cảm thấy lời chị ấy nói có gì đó không đúng, sau mới nhớ ra một người.
Nàng khản giọng: "Mẹ em sao?"
Giản Ánh An: "Chỉ cần em không muốn thừa nhận thì bà ta không phải mẹ của em. Đừng bị đạo đức ràng buộc, bà ta đâu có nuôi dưỡng em."
Cảm xúc của Tần Miên Miên đối với bảo mẫu tương đối phức tạp.
Nàng thậm chí còn không biết tên của người đó.
Người phụ nữ đã sinh ra nàng, lại suýt nữa hủy hoại cuộc đời của người khác để nàng có được một cuộc sống tốt đẹp nhất.
Mà cái người suýt nữa bị hủy hoại đó lại là người quan trọng nhất đời nàng.
Đáng lẽ nàng nên gọi người đó là mẹ, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất miễn cưỡng.
Nói cái gì mà vì muốn tốt cho nàng chứ, đây có khác gì là vứt bỏ đâu? Lại còn bắt cóc và lạm dụng trẻ em...Bà ấy chính là tội phạm!
Tần Miên Miên nghĩ, nếu người đó bị nhốt vào tù, không bao giờ được ra ngoài thì tốt biết bao.
Chuyện Giản Ánh An có thể nghĩ đến, kỳ thực Tần Miên Miên cũng có thể.
Không có khả năng, bà ấy được Tần gia tha cho rồi mà...
Tần Miên Miên: "Sao bà ấy lại xuất hiện chứ!"
Đồng tử của Tần Miên Miên run rẩy, nàng hoảng sợ.
Tại sao lại xuất hiện vào lúc này, nàng chỉ vừa mới rời khỏi Tần gia thôi!
Chẳng lẽ bà ấy định nhận lại nàng, chia rẽ nàng và Giản Ánh An sao?
Tần Miên Miên cảm thấy có chút buồn nôn.
Nước đá nàng uống trước đó cứ trào ngược lên, nàng cảm thấy như mình đang phải trả giá cho tội lỗi của chính mình.
Nàng không quan tâm đến dạ dày, uống một cốc nước đá còn như vậy, tại sao người đó lại có thể bình thản, thoải mái mà sống được chứ?
Còn ngược đãi chị ấy như vậy!
Giản Ánh An: "Bình tĩnh."
Đơn giản hai chữ, Tần Miên Miên thực sự bình tĩnh lại.
Đúng vậy, miễn là chị còn ở đây.
Giản Ánh An cũng đoán trước được phản ứng của Tần Miên Miên, thế nên ban đầu cô mới không có ý định nói cho em ấy biết.
Nhưng em ấy có quyền được biết, không ai đáng bị lừa gạt cả.
Chỉ là xuất hiện mà thôi, có cô ở bên Miên Miên, sẽ không có chuyện gì. Ngày mai cô sẽ ở nhà, liên hệ với cơ quan an ninh cộng đồng, sau đó tìm người điều tra.
Giản Ánh An: "Bà ta vừa mới xuất hiện đã bị dì Trương phát hiện rồi. Nhưng chỉ cần bà ta còn ở trong thành phố này thì việc gặp được chúng ta chỉ là vấn đề thời gian."
Chưa kể họ vừa xuất hiện trong một gameshow, đúng lúc có đề tài về hai người.
Chắc chắn sẽ bị nghe thấy.
Giản Ánh An tiếp tục: "Cho nên chị định đi gặp bà ta, em thấy ngày mai thế nào?"
Tần Miên Miên: "...Được ạ."
Nàng cũng có chuyện muốn hỏi bà ấy.
Có một số chuyện, chi bằng hỏi ngay bây giờ, tránh cho dằn vặt khôn nguôi.
💬 Bình luận chương