"Không, tôi nhập học vào đây."
"Nhập học thì có gì khác vậy?"
Tần Miên Miên còn lừa con nít nói: "Nhập học nghĩa là cậu cực kỳ, cực kỳ lợi hại đó."
Giản Ánh An cũng để mặc cho nàng thổi phồng mình.
"Nhập học tức là học ở nhà nhưng đã học được rất nhiều thứ, biết hết tất cả, cái gì thầy cô không biết thì chị ấy cũng biết!"
Cái này hơi quá rồi, nhưng mà Giản Ánh An không định chỉnh lại cho đúng mà ngược lại còn muốn nghe Tần Miên Miên tiếp tục phóng đại.
Nếu nói Tần Miên Miên là một đóa hướng dương tràn đầy sức sống thì Giản Ánh An chính là một cây nấm nhỏ ẩn nấp trong góc, trầm mặc, lãnh đạm, không có hứng thú với bất cứ thứ gì ngoại trừ đóa hướng dương kia.
Hoa hướng dương hướng về mặt trời, còn cô hướng về hoa hướng dương.
Các bạn nhỏ mới đầu là đến vì Giản Ánh An, bây giờ đều đang nghe Tần Miên Miên nói chuyện.
Lâu lâu còn phát ra tiếng cảm thán.
Giản Ánh An như đi vào cõi tiên, cô thật sự không thể hòa nhập vào đoàn quân con nít này được, chờ đến khi hoàn hồn thì Tần Miên Miên đã thổi đến đâu rồi: "Chị ấy có thể cõng mình chạy một hơi ba tầng lầu."
Đây đại khái là ảo tưởng của Tần Miên Miên về Giản Ánh An.
Giản Ánh An đưa mắt nhìn tay chân ốm yếu của mình, cảm thấy hơi khó xử.
So với các bạn học khác thì Thẩm Cẩn Vu có đầu óc hơn một chút, sẽ không dễ dàng bị lừa: "Cậu ta làm không được!"
"Cậu ta gầy như vậy, vừa nhìn đã biết không được ăn cơm đàng hoàng, sao có thể chạy một hơi ba tầng! Còn cõng thêm cậu nữa!"
Các bạn học lại nhìn về phía Giản Ánh An, cảm thấy Thẩm Cẩn Vu nói cũng có lý.
Cậu ấy ốm quá chừng, gió thổi một trận cũng có thể bay, làm sao có thể lực tốt như thế được, hóa ra Tần Miên Miên cũng sẽ khoác lác.
Giản Ánh An nhẹ nhàng chỉnh lại cho đúng: "Tôi không thể chạy một hơi ba tầng, nhưng tuyệt đối có thể cõng Tần Miên Miên chạy ba tầng lầu."
Thẩm Cẩn Vu: "Không có khả năng!"
"Đúng vậy, không thể đâu..."
Tần Miên Miên nói rất gấp: "Giản tỷ tỷ có thể!"
Giản Ánh An chột dạ quay đầu đi.
Tần Miên Miên vô cùng tin tưởng Giản Ánh An, chính vì vậy rõ ràng là do nàng phô trương nhưng Giản Ánh An lại phải hứng hết. Đám nhóc không tin, một hai phải tận mắt nhìn thấy, Tần Miên Miên không chịu nổi phép khích tướng bèn đem ánh mắt mong chờ đặt trên người Giản Ánh An.
Cả lớp ai cũng xô đẩy đi ra ngoài cầu thang.
Giản Ánh An nhìn bậc thang, trẻ con 6 tuổi đến bò cũng còn hơi quá sức, nói gì đến vừa chạy vừa cõng thêm một người.
Thật không dám giấu giếm, thân thể của cô còn yếu hơn các vị ngồi ở đây nữa.
Tần Miên Miên cũng phát hiện chính mình thổi phồng hơi quá, nhỏ giọng hỏi: "Giản tỷ tỷ, chị thấy có được không?"
Giản Ánh An mặt vô biểu tình: "Có thể."
Bảo vệ giấc mộng của bé con cũng rất cần thiết.
Trong cảm nhận của Tần Miên Miên, cô là anh hùng không gì không làm được.
Giản Ánh An cõng Tần Miên Miên, trên lầu ba còn có đám nhóc khác đang đợi, cô rất muốn nói một câu: Miên Miên, em hơi nặng một xíu.
Nhóc con mũm mĩm nhìn thì thấy đáng yêu, cõng lên toàn là thịt, Giản Ánh An cũng không thể bắt bé con giảm cân, chỉ có thể cắn răng chạy lên trên.
Ai da, đều là do cô thiếu nàng.
Tần Miên Miên dán trên lưng Giản Ánh An, không dám nhúc nhích sợ làm cô mất sức.
Nàng nhỏ giọng: "Không thì chúng ta đổi ý đi."
Cái miệng nhỏ của Giản Ánh An th* d*c, không trả lời, mắt trở nên trống rỗng, cô biết mình sắp cạn sức rồi.
Có chút mất mặt.
Cõng Tần Miên Miên lung lay chạy lên lầu, trong lòng nghĩ, sao cô lại phải phối hợp làm cái chuyện ấu trĩ như vậy.
Tần Miên Miên còn đang cố gắng thuyết phục: "Không sao đâu chị, cùng lắm thì bị cười nhạo một thời gian thôi."
Giản Ánh An hỏi: "Em từng bị qua chưa?"
"Chưa ạ."
"Vậy chị đây càng không thể để em bị cười nhạo."
Tần Miên Miên nghe không hiểu hàm ý sâu xa, nàng chỉ cảm thấy Giản Ánh An thật tốt.
Thẩm Cẩn Vu canh giữ trên lầu, cậu dám cá Giản Ánh An không có khả năng cõng người chạy một hơi đến lầu ba, thể lực của con gái vốn dĩ đã không tốt, đừng nói đến Giản Ánh An vừa nhìn đã biết yếu ớt.
Cậu chờ xem Giản Ánh An bị chê cười, sau đó đứng ra chứng minh, cậu mới có thể cõng Tần Miên Miên chạy đến lầu ba.
Cậu là con trai, nhất định không thành vấn đề!
Dưới lầu có tiếng động, Giản Ánh An còn đang chạy.
Nói rồi thở phào nhẹ nhõm, sẽ nhanh thôi, Thẩm Cẩn Vu đếm giây—
Một, hai, ba – Cậu xoa mắt vì khó tin, thật sự nhìn thấy Giản Ánh An thở hổn hển chạy đến lầu ba, tay đỡ bậc thang, Tần Miên Miên còn ở trên lưng.
Mãi đến khi Tần Miên Miên giãy giụa leo xuống.
Tần Miên Miên chống nạnh kiêu ngạo: "Mình nói đúng không, Giản tỷ tỷ rất là lợi hại!"
Nàng thắng rồi.
"Giản tỷ tỷ không chỉ có thể cõng mình chạy đến lầu ba mà còn—" Còn chưa nói xong Giản Ánh An đã ngã xuống đất.
Nhóm học sinh tiểu học bắt đầu luống cuống.
Tần Miên Miên chưa kịp phản ứng gì cho đến khi cô giáo đến bế Giản Ánh An rời khỏi đây.
***Dạo này mình đang ghiền game Honkai Star Rail, có ai chơi thì add friend mình cho vui :))
💬 Bình luận chương