Giang An Ngôn hơi tức giận, sau đó cảm giác được có người đang nhìn mình, liền phát hiện ánh mắt nhìn chằm chằm của Tần Miên Miên.
Tần Miên Miên không vui: "Tại sao ngay từ đầu lại ghép cặp hai người chứ!"
Nếu nàng không tham gia thì lúc xem chương trình sẽ hối hận biết bao!
Giang An Ngôn vốn cũng không ấu trĩ như vậy, này chẳng qua là chuyện nhỏ mà thôi.
Nhưng cả Giản Ánh An lẫn Tần Miên Miên đều nhìn nàng bằng ánh mắt cảnh giác như vậy!
Nàng ở đâu cũng không được phải không!
Giang An Ngôn bắt đầu cãi: "Em có biết chị với chị của em có bao nhiêu fan CP không!"
Tần Miên Miên: "Bây giờ chuyển sang trèo chúng em cả rồi!"
Giang An Ngôn: "..." Đám cỏ đầu tường [1] kia.
[1]: Chỉ người lập trường không kiên định, gió chiều nào nghiêng theo chiều đó
Không, nàng phải giương buồm cùng với khách mời nữ trong chương trình này, lấy lại vị thế của mình mới được!
Chu Xử Trạch vẫn chưa nhận thức được mối nguy hiểm rằng chương trình của ông sắp biến thành căn cứ nhân giống hoa bách hợp, ông vẫn đang rất nhiệt tình chào đón các khách mời đã đến.
Ba người các nàng đến không quá muộn.
Có một khách mời nữ đã đến trước tên là Ôn Uyển, tên cũng như người, giọng nói nhẹ nhàng như mây.
"Chào mọi người, tôi là Ôn Uyển."
Giản Ánh An thuộc phòng làm việc của Giang An Ngôn, chuyện này không phải là bí mật.
Hết tập một, ai cũng biết Tần Miên Miên và Giản Ánh An quan hệ không cạn.
Cho nên Ôn Uyển biết, ba người bọn họ quen biết lẫn nhau. Nhưng còn một vị khách mời nữ khác chưa tới, hiện tại cô ấy đi tìm khách mời nam nói chuyện cũng không ổn, chỉ có thể chủ động trò chuyện chào hỏi ba người này thôi.
Ôn Uyển khách khí gọi Giang An Ngôn một tiếng tiền bối.
Giang An Ngôn đi trước bỏ lại Giản Ánh An và Tần Miên Miên.
Sau đó nàng còn nói với Ôn Uyển: "Hai người bọn họ mà bắt đầu rải cơm là không quan tâm ai hết, chúng ta không cần lo lắng cho họ."
Giản Ánh An: "..."
Cô chào Ôn Uyển rồi xách hành lý lên lầu.
Tổng cộng có sáu phòng, không biết người khác ở như thế nào, dù sao thì Giản Ánh An và Tần Miên Miên sẽ ở chung một phòng.
Tần Miên Miên chưa từng có bạn cùng phòng, bởi vậy nàng tò mò đi xuống nghe họ nói chuyện.
Còn Giản Ánh An thì ở lại dọn dẹp phòng.
Ôn Uyển nhìn thấy Tần Miên Miên đi xuống, cảm thấy để Giản Ánh An một mình dọn dẹp trên lầu không hay lắm, bèn lên lầu giúp đỡ.
Cô là người đến đầu tiên nên phòng ốc đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Giang An Ngôn vốn định sẽ dọn dẹp sau, trước tiên trò chuyện kéo gần quan hệ đã, nhưng bây giờ mọi người đi hết rồi nên nàng cũng đi theo bọn họ.
Bốn người phụ nữ đều ở trên lầu, quan hệ khá tốt.
Ôn Uyển vốn là muốn giúp Giản Ánh An dọn dẹp, nhưng lại phát hiện cô không cần giúp đỡ nên chỉ có thể giúp Giang An Ngôn dọn dẹp, Tần Miên Miên thì cứ nhìn qua nhìn lại.
Vừa muốn nghe bạn cùng phòng trò chuyện, lại cũng muốn ở bên Giản Ánh An.
Cuối cùng, nàng duỗi bàn tay nhỏ trắng nõn mềm mại ra: "Chị ơi, để em dọn giường cho."
Giản Ánh An ôm chăn lên: "Em trải đi."
Tần Miên Miên thành thật trải ga giường, lúc nàng vừa định ngẩng đầu lên thì một chiếc chăn bông mềm mại từ trên trời rơi xuống, bao phủ toàn thân nàng.
Tần Miên Miên nằm dưới chăn ngơ ngác, nghe thấy tiếng cười của Giản Ánh An.
Nàng không chịu ra ngoài, Giản Ánh An bèn vỗ nhẹ chăn bông: "Ra khỏi chăn nào."
Từ trong chăn vọng ra thanh âm rầu rĩ: "Không ra."
Giản Ánh An: "Không ra sao?"
Cô làm bộ như muốn nhấc chăn lên, nhưng cuối cùng không làm vậy mà chui vào chăn cùng với nàng.
May mắn cái chăn đủ lớn để che cho hai người.
Ở trong chăn không ai thấy gì, chăn mềm dính vào người có chút nặng nề.
Tần Miên Miên nghe thấy tiếng động Giản Ánh An chui vào bèn muốn lùi ra ngoài, nhưng nàng vừa mới nói không ra xong, chỉ vì Giản Ánh An đi vào mà chạy ra ngoài, nàng đây không cần mặt mũi nữa sao?
Vậy thì không ra nữa!
Hai người ở trong chăn có thể làm gì?
Giản Ánh An đưa tay sờ vào người Tần Miên Miên, kéo nàng lại rồi mò mẫm, ôm lấy đầu đối phương hôn một cái.
Trong chăn chợt im thin thít.
Giản Ánh An cười hỏi: "Đi ra ngoài được chưa?"
Tần Miên Miên.
"Không ra."
💬 Bình luận chương