Ngược lại là đằng khác, kể từ lần hôn nhau kia trở về sau, hai người ở trên giường cũng hôn, thức dậy lại hôn, miễn là người kia ở bên cạnh thì muốn hôn lúc nào cũng được.
Hôn nhau rất thoải mái, Tần Miên Miên không chán ghét, Giản Ánh An cũng rất thích.
Cô dùng lưỡi chọc vào vòm miệng của Tần Miên Miên, cẩn thận l**m láp.
Hai người hôn thật lâu mới dừng lại.
Giản Ánh An rũ mắt, nhìn khuôn mặt đang được cô ôm trong lòng bàn tay, mềm mại xinh đẹp.
Cô vội vã quay về, hiện tại nhịp tim vẫn còn chưa khôi phục, nhịp tim đang đập mạnh mẽ như muốn thúc giục Giản Ánh An làm gì đó.
Hơi thở của Giản Ánh An phả vào trong mặt Tần Miên Miên.
Tần Miên Miên còn đang ngốc: "Sao vậy ạ?"
Nàng chớp mắt, nghĩ đến món đồ chưa được dùng đến trong túi kín, lại nghĩ đến việc phòng trước khỏi họa.
Tại sao đột nhiên lại nhiệt tình rồi dừng đột ngột như vậy.
Giản Ánh An sao có thể trả lời, tại vì em thúc giục nên trong đầu chị cứ liên tục tưởng tượng ra diễn biến tiếp theo, không dừng lại được.
Cô im lặng hai giây: "Miên Miên, chị có chuyện muốn nói với em."
Mặt của Tần Miên Miên vẫn còn đang bị tay cô ôm chặt, nàng hơi cử động đầu, da thịt mềm mại trên mặt cọ vào lòng bàn tay của Giản Ánh An.
Nàng nghe xong những lời này liền im lặng.
Giản Ánh An đột nhiên gấp gáp như vậy, chuyện gì đã xảy ra thế?
Tần Miên Miên không biết, ngẩng đầu nhìn Giản Ánh An.
Nghĩ thầm, có thể không?
Đột nhiên nhào đến hôn kịch liệt hẳn là phải có lý do chứ.
Giản Ánh An vội vàng như vậy, có một số chuyện nên có kết cục rồi.
Dù mục tiêu bị trì hoãn, nhưng cũng có thể coi là hoàn thành!
Chỉ cần Giản Ánh An mở miệng, hai người liền sẽ chính thức ở bên nhau, có thể làm này làm kia!
Nàng rất thích nụ hôn vừa rồi, muốn tiếp tục.
Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần Giản Ánh An nói ra câu nói kia, tiếp tục chuyện vừa rồi thì đều là chuyện tốt!
Tần Miên Miên th* d*c: "Em cũng có chuyện muốn nói..."
Em muốn được ở bên chị.
Em muốn chờ chị nói trước, sau đó em sẽ nói đồng ý.
Ngón tay của Giản Ánh An lướt qua khóe mắt Tần Miên Miên, chiếm lấy mọi ánh nhìn của nàng.
Hiện tại sắc trời vẫn còn sớm, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Chỉ cần có dự tính trước là được.
Giản Ánh An không còn thỏa mãn với việc tưởng tượng nữa rồi, cô đã rải cơm chó cho mọi người qua truyện đồng nhân, vậy mà bản thân vẫn chưa được ăn.
Không đúng, đã ăn rồi đấy chứ.
Chỉ là chưa ăn sạch sẽ mà thôi.
Giản Ánh An: "Chị..."
"Em tới rồi đây!"
Tần Hành dùng chìa khóa mở cửa, hiên ngang bước vào: "Hả? Không có ai ở đây sao?"
Giản Ánh An nổi lên sát tâm.
Sắc mặt Tần Miên Miên cũng tái nhợt, ánh mắt hung ác.
Trên đầu Tần Hành viết hoa chữ "nguy".
Giản Ánh An muốn nói tiếp, nhưng tai cô lại nhạy bén nghe thấy âm thanh mở tủ lạnh, mở lon coca và tiếng coca sủi bọt.
Cô nói không nên lời, chỉ muốn ra ngoài đập Tần Hành một trận.
Giản Ánh An: "Họ Tần không có lấy một ai là người tốt cả!"
Tần Miên Miên híp mắt nhìn cô.
Giản Ánh An che miệng ho khan: "Ngoại trừ Miên Miên."
Nói xong, Giản Ánh An rất không hài lòng: "Sớm muộn gì chị cũng phải đổi họ cho em."
Tần Miên Miên nhẹ giọng hỏi: "Theo họ của chồng ạ?"
Giản Ánh An sửng sốt vài giây, sau đó lắc đầu: "Nghe không hay lắm."
Bầu không khí đã bị phá vỡ, tiếp tục giằng co chuyện đổi họ cũng không có ý nghĩa gì, hai người bước ra ngoài.
Tần Hành ngồi vắt chéo chân trên ghế sô pha, trên tay cầm một lon coca. Sau khi trốn khỏi nhà cậu sống càng thêm phóng khoáng, khiến cho Giản Ánh An rất không vừa mắt.
Tần Hành nhìn thấy hai người đi ra: "Hai chị có ở nhà à."
Giản Ánh An nhìn chằm chằm vào chân cậu.
Tần Hành nhận thấy mình có nguy cơ bị đánh gãy chân nên ngoan ngoãn thả chân xuống.
Giản Ánh An hỏi: "Cậu lấy chìa khóa ở đâu?"
Cô không đưa chìa khóa cho Tần Hành, còn nhớ phải đưa phí sinh hoạt cho cậu ta đã là tốt lắm rồi.
Tần Hành đáng thương nói: "Là chị Miên Miên đưa cho em."
Vừa dứt lời, Tần Miên Miên liền đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, yêu cầu: "Em trả lại đây đi."
Nghĩ đến chính mình nhất thời mềm lòng đưa chìa khóa cho cậu em, rốt cuộc lại làm hỏng chuyện tốt của mình, Tần Miên Miên cảm thấy vô cùng hối hận.
Tần Hành: "..."
Trời đất bao la, lại không có chỗ nào chứa chấp cậu.
Chuyện tới nước này, Tần Hành chỉ có thể trả lại chìa khóa.
Cậu biết lý do hai người trốn trong phòng, nửa ngày mới ra ngoài là gì rồi.
Thì ra là cậu đã cắt ngang chuyện không nên cắt ngang.
Vậy mà cậu còn nói Giản Ánh An không được.
Tất cả là tại cậu.
Để tránh bị ném ra ngoài, Tần Hành nói: "Hai chị xem hiện tại em đi còn kịp không?"
Cậu mới nói xong, bụng đã kêu lên mấy tiếng.
Tần Hành rất xấu hổ: "Trường đòi phải đóng tiền, thằng em này không có gì ăn nên mới đến đây nương nhờ hai chị."
Vừa nghe thấy không có gì ăn, sắc mặt của Giản Ánh An càng trở nên khó coi.
Bây giờ cô không muốn làm thái thái rải cơm chó nữa.
Cô cũng muốn ăn mà.
💬 Bình luận chương