Vẻ mặt cậu lạnh lùng, nhưng vẫn đứng đó bất động.
Cô gái tóc vàng: "Không nghĩ tới đây lại là nhà hàng của anh."
Thẩm Cẩn Vu dời mắt khỏi Giản Ánh An.
"Là công ty con mở."
Khi tập đoàn đã phát triển đến trình độ này thì gần như sẽ góp mặt ở tất cả các ngành nghề.
Thẩm gia, Tần gia.
Nghĩ đến thỏa thuận mà Tần tiên sinh đã ký, tâm trạng của Thẩm Cẩn Vu tốt hơn rất nhiều. Cho dù Giản Ánh An có làm gì đi nữa cũng sẽ không thay đổi được kết quả, Tần Miên Miên sẽ chỉ là vị hôn thê của cậu mà thôi.
Cuối cùng thì hai người họ vẫn sẽ bước vào lễ đường.
Thẩm Cẩn Vu nghĩ tới đây: "Tình hình trong phòng làm việc thế nào rồi?"
Cô gái tóc vàng chính là nhân viên R&D (nghiên cứu và phát triển) được cậu mời từ nước ngoài về.
Nhưng nặng nhẹ thế nào, trong lòng cậu cũng rõ ràng.
Trí tuệ nhân tạo mỗi năm đều sẽ có những tiến bộ vượt bậc, nhưng dựa theo quy hoạch hiện tại thì ít nhất cũng phải đợi vài năm nữa.
Thẩm Cẩn Vu đã yêu cầu cô gái tóc vàng phải thể hiện thái độ chuyên nghiệp nhất trước mặt Tần tiên sinh, đến độ khiến cho Tần tiên sinh đầu óc quay cuồng, ồ ạt đầu tư rất nhiều tiền.
Đây là hậu quả của việc người ngoài ngành không nghe lời khuyên.
Cũng là thủ đoạn mà Thẩm Cẩn Vu dùng để lợi dụng sự tín nhiệm của người khác.
Cô gái tóc vàng liếc nhìn Thẩm Cẩn Vu, phàn nàn: "Anh đúng là không hiểu phong tình gì hết. Đây là nhà hàng tình nhân đấy, tôi còn tưởng anh mời tôi đến đây làm gì."
Thẩm Cẩn Vu cười ha hả: "Chỉ là ẩn nấp mà thôi."
Sao có thể để cho người của tập đoàn Tần Thị phát hiện ra được?
Ánh mắt Thẩm Cẩn Vu tối sầm lại, rốt cuộc trong lòng vẫn có chút lo lắng: "Chuyện tôi yêu cầu cô, hãy làm càng sớm càng tốt."
Cậu không muốn tiếp tục nhìn thấy Giản Ánh An và Tần Miên Miên ở cùng nhau nữa.
Hai người ngồi ở trên lầu có thể nhìn thấy cảnh tượng ở tầng dưới mà không bị cản trở, Thẩm Cẩn Vu nhịn không được nhìn xuống lầu.
Cậu nhìn thấy Giản Ánh An đưa một hộp quà cho Tần Miên Miên.
Bên tai là thanh âm của cô gái tóc vàng kia: "Lãng mạn quá đi, hai người họ đang cầu hôn sao?"
Thẩm Cẩn Vu nhìn thấy Tần Miên Miên đồng ý rồi.
***Trong lòng Giản Ánh An mang theo tâm sự, quay trở về chỗ ngồi.
Mới đầu cô còn muốn ấp ủ bầu không khí một chút, chờ đến thời điểm thích hợp thì sẽ ra tay ngay. Nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy ánh mắt long lanh của Tần Miên Miên.
Còn ấp ủ bầu không khí, chờ thời điểm thích hợp gì nữa.
Hai người đã đợi giây phút này lâu lắm rồi không phải sao? Hiện tại chính là thời điểm tốt nhất.
Tần Miên Miên đang đợi Giản Ánh An tỏ tình.
Nàng sẽ rụt rè nhận lấy hoa từ trên tay Giản Ánh An, sau đó vui vẻ hôn môi cùng với chị ấy.
Mặc dù lúc Giản Ánh An trở về, trên tay lại không có hoa...trống rỗng, không có gì cả.
Nhưng cũng không vấn đề gì, không có hoa cũng không sao!
Tiếng đàn piano vang lên đầy cảm xúc, giống như trái tim Tần Miên Miên lúc này vậy.
Đột nhiên lại im bặt.
Tần Miên Miên thật rất muốn đi lên đuổi người đó đi, để một mình nàng diễn tấu cũng được!
Người chơi piano nhìn qua. Giản Ánh An liền đứng dậy, bộ dáng như sắp làm một việc lớn.
Tần Miên Miên nín thở vài giây.
Không thể nào, không thể nào, bỏ qua bước hẹn hò, trực tiếp cầu hôn luôn sao?
Lúc Giản Ánh An đưa hộp quà ra, cả hai người đều sững sờ trong giây lát.
Tần Miên Miên: Chỉ có một hộp quà thôi sao?
Đừng tưởng nàng không biết, Giản Ánh An căn bản không có chuẩn bị nhẫn! Đây rõ ràng không phải là một màn cầu hôn!
Giản Ánh An: ...Sao em ấy vẫn chưa nhận nữa?
Giản Ánh An nhìn hộp quà trong tay, không hiểu sao có chút chột dạ.
Cô nói: "Em mở ra xem trước đi."
Tần Miên Miên nhận hộp quà rồi mở ra, bên trong quả nhiên có một chiếc nhẫn, nàng nhìn sang ngón tay của Giản Ánh An.
Thì ra là lấy từ trên tay chị ấy xuống.
Trên người Giản Ánh An không đeo trang sức, rất sạch sẽ, chỉ có chiếc nhẫn này, hình như là chiếc nhẫn cô nhận được trong lần đầu tiên trở thành đại sứ thương hiệu.
Mặc dù bên ngoài tuyên truyền rằng chiếc nhẫn này có ý nghĩa phi thường, nhưng Tần Miên Miên biết cô chỉ xem đó như đồ trang trí mà thôi, vì vậy cũng dứt khoát đeo suốt mấy năm qua.
Nhưng mà dù cho có lệ đến đâu thì đeo vài năm rồi, cũng có ý nghĩa rất lớn.
Trong lòng Tần Miên Miên thở dài, đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa tay trái, có chút chật.
Ngón giữa dày hơn ngón đeo nhẫn, chuyện này cũng bình thường thôi...
Nhưng mà, như vậy đã tính là cầu hôn rồi sao?
Cứ vậy mà nhận lấy rồi?
Không nói thêm gì nữa sao? Đơn giản thế thôi à?
Giản Ánh An: "Em đeo trước đi, rồi chúng ta sẽ đổi sau."
Tần Miên Miên ngơ ngác nhìn Giản Ánh An.
Giản Ánh An cũng đang nhìn nàng: "Em có đồng ý chấp nhận lời cầu hôn của chị, trở thành vị hôn thê của chị không?"
Tần Miên Miên nhịn hồi lâu, khóe miệng vui vẻ nhếch lên, sau đó điên cuồng nhịn xuống.
Cuối cùng nàng thỏa hiệp.
"Em đồng ý."
💬 Bình luận chương