Chương 8
Rồi lập tức quay đi, không vui.
Tôi cười nhẹ, lướt qua bà ta, ánh mắt chẳng có bao nhiêu cảm xúc.
Nhà bình thường dù nghèo cũng sẽ mời bà mối đến giúp cô dâu sửa soạn, chải đầu.
Vừa lấy may, vừa giúp cô dâu đỡ bối rối.
Nhưng vì tôi cướp của hồi môn của Quý Bảo Trân, nên cả nhà họ Quý chẳng có chút dáng vẻ gả con gái.
Đến chữ hỷ cũng không thèm dán.
Giống như tiễn một vị khách.
Đến vội, đi cũng vội.
Kệ.
Tôi tự trang điểm xong rồi.
Còn đỡ hơn bị vẽ hai cục má đỏ ch.ót kiểu cô dâu thời này, nhìn còn đẹp hơn.
Tôi bước xuống cầu thang.
Dưới lầu náo nhiệt hơn hẳn.
Thời này tuy vật chất thiếu thốn, nhưng tình người lại dày.
Bùi Mục dẫn theo không ít người tới đón dâu, hàng xóm cũng tụm năm tụm ba đứng ngoài cửa, xì xào bàn tán.
Hắn đứng đầu đám đông, nghiêm túc nhìn về phía cầu thang.
Bộ đồ Trung Sơn màu xanh đậm gọn gàng, tôn lên thân hình cao lớn.
Tóc vuốt gọn ra sau, chỉ còn vài sợi ngắn rủ xuống trán.
Cho đến khi tôi xuất hiện trong tầm mắt hắn, ánh mắt hắn mới khẽ động, yết hầu lăn một cái.
Hắn bước nhanh lên cầu thang, đưa tay về phía tôi.
"Vợ ơi, anh tới đón em về nhà."
…
Vừa đặt tay vào bàn tay lớn của Bùi Mục, hắn liền nắm chặt, nhẹ nhàng bế tôi lên.
Bên dưới lập tức vang lên tiếng cười ồn ào.
Mấy bà thím cười đến rung cả người.
"Ôi chao, thằng nhóc họ Bùi này có phúc thật, bảo sao dạo này vừa kiếm tiền vừa xây nhà, hóa ra là cưới được vợ xinh."
"Đúng đó, trước nhìn nó lạnh lùng, hóa ra chưa gặp đúng người thôi. Không biết con trai nhà tôi bao giờ mới dẫn được vợ về."
"Ơ? Nói vậy là con tôi kém lắm à?"
"Không nói không nói."
Bùi Mục tưởng còn phải làm lễ, liền cẩn thận đặt tôi xuống.
Quay đầu lại thì đối diện ngay với mấy gương mặt nhà họ Quý đang xanh như tàu lá.
"Chị."
Quý Bảo Trân khoác tay Thẩm Thanh, từ trong đám đông bước ra.
Hôm nay cô ta cũng ăn diện.
Giày da nhỏ, áo hoa vải mỏng, hai bím tóc đen bóng buộc dây đỏ.
Vừa xuất hiện, bình luận bùng nổ.
【Check-in! Lần đầu gặp mặt của nữ chính và nam phụ!】
【Cảnh kinh điển! Bùi Mục cuối cùng cũng gặp chân ái của mình!】
【Chính lần này, Trân Trân phát hiện nam phụ không thô lỗ như tưởng tượng, còn rất được, từ đó mở đường cho việc sau này chủ động cứu rỗi hắn.】
Tôi lặng lẽ trợn mắt.
Thích trai thì cứ nói thích trai đi.
Còn cứu rỗi cái gì.
Nhưng đúng là lần đầu họ gặp nhau thật.
Trước đó mỗi lần Bùi Mục tới, Quý Bảo Trân đều tránh mặt.
Giờ đây ánh mắt cô ta lập tức dừng trên người Bùi Mục.
Đứng đờ vài giây, rồi e lệ cúi đầu, chạy tới nắm tay tôi.
Giả vờ thân thiết.
"Chị, chúc chị tân hôn vui vẻ, và… anh rể hạnh phúc trọn đời."
【Anh rể em vợ… hiểu rồi, hóa ra Quý Lai Chi tồn tại là để tạo cảm giác cấm kỵ, còn k*ch th*ch hơn cả nguyên tác!】
💬 Bình luận chương