Sau khi hô khẩu hiệu, quỷ tu lấy ra một tấm vải dài đẫm máu, bên trên viết rất nhiều quy định như không được sát hại sinh linh vô tội, hăng say tu luyện, vân vân…
“Sau này chúng ta sẽ nghiêm túc chấp hành theo quy định này.”
Đỗ Thánh Lan nhướn mày nhìn quy định trên tấm vải, chẳng phải đây là trật tự mà Âm Khuyển nhiều lần nhắc đến?
Đối với quỷ tu mà nói, lời thề Thiên Đạo không có tác dụng ràng buộc nào, Đỗ Thánh Lan cũng không lo lắng, thu hồi huyết thư chuẩn bị quay về giao cho Âm Khuyển. Nếu có quỷ tu tái phạm thì có thể có cái cớ hành quyết.
Sau khi thu huyết thư, hắn khoát tay cho có lệ, ý bảo bọn họ có thể lui xuống.
Quỷ tu như được đại xá, không lập tức chạy đi mà ra vẻ như dâng hương, dập đầu ba cái với pho tượng.
Đỗ Thánh Lan thầm thì: “Thường thì chỉ có người chết mới có đãi ngộ này.”
Hắn cảm thấy mấy con quỷ tu này đang thờ cúng một cái bài vị.”
“Mà thôi.” Đỗ Thánh Lan nhìn ra xa xa: “Ta đi tìm mẹ nuôi.”
Cố Nhai Mộc nhìn hắn đầy ẩn ý, hai tiếng mẹ nuôi càng ngày càng lưu loát.
Lúc trước nữ tử nhấn mạnh chỉ cho Đỗ Thánh Lan đi một mình, xem như là thử thách. Bây giờ con đường này đã được xử lý sạch sẽ, Cố Nhai Mộc có đi theo hay không cũng không sao, hai người cùng đến nhà của nữ tử đó.
Trên đường đi, Đỗ Thánh Lan hỏi Cố Nhai Mộc cách nhìn đối với mẹ nuôi.
Cố Nhai Mộc phán đoán y hệt mục đồng: “Trong mười hai người, nàng ta mạnh nhất.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến đầu ngõ nhà nàng ta, ở xa đã nghe thấy tiếng ho khan dữ dội như muốn ho văng phổi ra ngoài. Cửa không đóng, khi bọn họ đến cửa thì nữ tử chậm rãi mở mắt.
“Xem ra con đã có quyết định.” Lúc trước nàng đã nói đến lợi ích của công pháp, chỉ còn chưa thực hành công pháp nữa thôi. Nữ tử nhấn mạnh lần cuối: “Tu luyện bí pháp của ta, cửu tử nhất sinh.”
Sau khi nói xong, nữ tử nhìn sang Cố Nhai Mộc. Cố Nhai Mộc cau mày, ánh mắt bình tĩnh rét lạnh.
Đỗ Thánh Lan không phải người kiêu căng, thử dò hỏi: “Là vì công pháp này dễ tẩu hoả nhập ma?”
“Công pháp ta muốn dạy con tên là Kinh Cung Chi Điểu.” Nữ tử nói: “Cái khó nhất của môn công pháp này chính là nắm giữ pháp tắc hư thực, người bình thường cả đời cũng không với tới. Con có thiên phú rất cao, tu luyện nửa đời là có thể cảm nhận được.”
Đây đã là lời khen rất cao rồi, phải biết rằng Đỗ Thánh Lan nắm giữ pháp tắc huỷ diệt là vì đoạt xá thiên lôi, nếu người thường muốn cảm nhận pháp tắc thì chính là chuyện khó như lên trời.
Đỗ Thánh Lan suy đoán: “Có lối tắt?”
Sợ rằng nguy hiểm chính là trong cái lối tắt này.
Nữ tử cười tít mắt: “Không hổ là con trai ngoan của ta, thông minh, thông minh quá chừng!”
Nàng vỗ tay một cái, một đám minh điểu bay đến.
“Người sống không chạm được minh điểu.” Nữ tử cố ý nhấn mạnh chữ ‘người’: “Minh điểu là oán niệm của con người lúc sinh thời, hơn nữa còn là oán niệm khi bị phản bội, cho nên chúng nó sợ con người, ghét con người, hình thành một loại sinh mạng đặc biệt.”
Một con minh điểu đậu trên vai nữ tử, Đỗ Thánh Lan chớp mắt nhìn nó.
“Ba cửa ải của minh điểu, thông qua ba cửa ải này, con sẽ nhận được minh điểu ban ân.”
Không cần nàng nói nhiều, Đỗ Thánh Lan biết sự ban ân này có thể giúp hắn cảm nhận được pháp tắc hư thực.
Nữ tử mỉm cười: “Thử không?”
Đỗ Thánh Lan không trả lời ngay, lúc phách lối hắn đầy kiêu ngạo nhưng lúc cẩn thận hắn cũng không dám qua loa. Nữ tử không muốn tiết lộ nhiều ra từ oán hận phản bội, thử thách có liên quan đến oán hận, ngươi không cần làm.”
Không bột đố gột nên hồ, chúng nó xây dựng hoàn cảnh cần dùng cảm xúc con người làm tư liệu, Đỗ Thánh Lan có thất tình lục dục nhưng lại không có oán hận phản bội.
Đỗ Thánh Lan cảnh giác hỏi: “Ta rời khỏi đây như thế nào?”
Minh điểu không thèm nói nữa.
Đỗ Thánh Lan vẫn muốn tiếp tục hỏi thì đột nhiên cảm thấy mình đang bị không gian này bài xích, căn bản không cần hắn làm gì, thân thể dần dần bị tách khỏi thế giới. Phong cảnh xung quanh càng ngày càng mờ nhạt, cuối cùng vang lên giọng nói hơi nghi ngờ của minh điểu: “Bị người khác phản bội, ngươi không hận sao?”
Đỗ Thánh Lan bình thản, nhìn có vẻ rất thánh thiện: “Lòng ta như hoa sen, hận là bát khổ*, thà rằng buông bỏ.”
Hắn có gì mà giận, Hà Bất Minh bị phế nửa người dưới còn phải đưa tiền cho kẻ đầu sỏ, vị trí gia chủ của Bùi Cửu Tinh đã thành vật trong tay Cố Nhai Mộc, Đỗ gia cũng bị hắn giải quyết vài tên, mọi thứ đều đi vào quỹ đạo.
Mãi cho đến khi Đỗ Thánh Lan rời đi, những ánh mắt bên mép giếng nhìn hắn đều nhân tính hoá khó hiểu.
Đối với minh điểu được tạo ra từ oán niệm, chúng nó hoàn toàn không hiểu được sự khoan dung này.
Đỗ Thánh Lan mở mắt ra, nhìn thấy trăng sáng trên đầu ngọn cây, thời gian trôi qua trong huyễn cảnh chậm hơn thực tế, hắn cảm thấy chỉ trong chốc lát nhưng ngoài đời đã trôi qua hơn nửa ngày. Canh ba ánh sao rất sáng, nữ tử nhìn Đỗ Thánh Lan bước ra không có bất kỳ phản ứng đặc biệt nào, dường như từ ban đầu nàng đã biết là sẽ như thế.
Nữ tử chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cạnh Đỗ Thánh Lan.
Đỗ Thánh Lan cho rằng nàng muốn dạy mình công pháp nên đưa hai tay ra đón nhận.
Ai ngờ nữ tử lại giơ tay lên: “Con ngồi xuống.”
Xung quanh chỉ có một cái ghế nằm của nữ tử, Đỗ Thánh Lan không tiện nằm xuống nên chỉ vén áo choàng ngồi xếp bằng trên mặt đất.
Nàng đứng trước mặt hắn, khoan thai nói: “Ta không có kiên nhẫn, cũng không biết dạy…”
Lời còn chưa dứt, Đỗ Thánh Lan còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã thô lỗ truyền công.
Sức mạnh bàng bạc từ đỉnh đầu truyền vào, đồng tử Đỗ Thánh Lan phóng đại, đề hồ truyền công?
Cố Nhai Mộc đứng ở bên cạnh, nheo mắt cẩn thận quan sát hành động của nữ tử, sau khi xác định đối phương không có hành vi khác thường thì hơi nhíu mày, tu chân giới cá lớn nuốt cá bé nhưng từ trước đến nay chưa từng có trường hợp cho đi mà không cần báo đáp.
Ngôi sao biến mất, ánh trăng xuất hiện, chẳng mấy chốc đã đến canh tư.
Nữ tử kết thúc truyền công, Đỗ Thánh Lan nhìn xung quanh thấy có rất nhiều bóng người giống hắn. Những bóng người này dần ngưng thành thực thể, hoàn toàn không phân biệt được thật giả.
“Thuật phân thân của Hàn Nguyệt tôn giả có thể khiến cho chủ thể bỏ mình, phân thân bất diệt. Công pháp của ta không đạt được cảnh giới đó nhưng lại có diệu dụng khác.”
Có diệu dụng gì?
Đỗ Thánh Lan nhìn ‘người’ cũng đang nhìn mình, đứng lên nhìn từng người thì phát hiện không tìm ra chút sơ hở nào.
Hắn nhắm mắt, ngừng mượn sức mạnh của lông chim minh điểu, phân thân lập tức biến mất.
Nhất niệm sinh, nhất niệm diệt.
Chiêu thức này rất thích hợp khi bị người khác đuổi giết, đồng thời khi sử dụng chiêu này thì cơ thể Đỗ Thánh Lan nhẹ bỗng như quay về đáy giếng, tốc độ được tăng cao. Thậm chí hắn có cảm giác một khi bước vào hợp thể kỳ, hắn có thể chạy thoát khỏi tay Đỗ Thanh Quang.
Nữ tử căn dặn: “Vạn vật thế gian tương sinh tương khắc, môn công pháp này cũng có khắc tinh, lúc con gặp được người có Chân Tri Chi Nhãn thì phải cẩn thận.”
Trước đó không lâu, đệ tử thân truyền của hoà thượng Ngũ Uẩn là Giới Si đã tu thành Chân Tri Chi Nhãn. Bây giờ trong đại lục Cửu Xuyên, người có Chân Tri Chi Nhãn chỉ có hoà thượng Ngũ Uẩn và Giới Si, Đỗ Thánh Lan cảm thấy may mắn vì đã kết thiện duyên với chùa Kim Thiền.
Nữ tử đi vào phòng, bày ra thái độ tiễn khách.
Mãi cho đến khi bước ra ngoài, thái độ của Đỗ Thánh Lan vẫn không thoải mái cho lắm. Đối phương vô duyên vô cớ cho hắn lợi ích khiến hắn hơi bất an.
Cửa trạch viện tự động khép lại, không lâu sau bên trong truyền ra tiếng đàn. Tiếng đàn cao vút, sục sôi đầy hào hùng, hoàn toàn tương phải với nữ tử thường xuyên đau ốm.
Đi tới đầu ngõ, Đỗ Thánh Lan bước lúc nhanh lúc chậm như tâm trạng hiện giờ của hắn. Hắn đã từng nhiều lần suy nghĩ nữ tử này có phải là Bùi Lưu Diễm hay không, nhưng sau đó lại không ngừng phủ nhận, từ mấy chục năm trước nữ tử đã là người nửa sống nửa chết. Thiên Cơ đạo nhân cũng từng ám chỉ rằng Bùi Lưu Diễm sẽ hại hắn chứ không phải là giúp đỡ.
Ở xa xa, mặt người giấy yên lặng đứng ở đầu ngõ thì chợt ngẩng đầu, Đỗ Thánh Lan như nhìn thấy một gương mặt của thây ma.
“Vương muốn gặp ngươi.”
Mặt người giấy đi tuốt đằng trước, cả hành trình lặng lẽ không một tiếng động, lúc đi ngang qua pho tượng khổng lồ thì tuy mặt người giấy luôn nhìn thẳng không chớp mắt nhưng cặp mắt lớn cỡ hạt đậu có liếc một cái.
Bên cạnh pho tượng còn cúng hoa quả, Đỗ Thánh Lan run run môi bước nhanh qua.
Vốn tưởng rằng sẽ gặp mặt ở nơi như cung điện, kết quả là bước chưa được mấy bước đã nhìn thấy Âm Khuyển phía dưới tấm bia đá màu máu. Dường như đối phương rất thích đứng ở đây nhìn về phương xa.
Đỗ Thánh Lan đứng sau lưng nó.
Hai bên đều không nói chuyện, cuối cùng Đỗ Thánh Lan tiên phong đánh vỡ bầu không khí tịch mịch này, hắn lấy huyết thư do quỷ tu viết ra: “Trật tự ngươi cần.”
“…..”
Cuối cùng Âm Khuyển cũng chịu xoay lại, dùng ánh mắt dò xét nhìn Đỗ Thánh Lan một lúc, chậm rãi phun ra hai chữ: “Rời đi.”
Đỗ Thánh Lan ở Minh Đô chiếm được không ít lợi ích, đồng thời cũng gây sự đến gà bay chó sủa. Âm Khuyển không bảo hắn cút đã là lịch sự lắm rồi, hắn rất thức thời nói: “Có duyên sẽ gặp lại.”
Lần sau độ kiếp ta sẽ đến.
Đương nhiên những lời này hắn chỉ nói thầm trong bụng.
Đỗ Thánh Lan đi rất dứt khoát, ở ngoài cửa thành, sư tử Tuyết Hoa đang gánh hành lý chờ hắn.
Đỗ Thánh Lan nhìn thấy nó thì hơi sửng sốt: “Cha ngươi đồng ý cho chúng ta đi cùng nhau?”
Sư tử Tuyết Hoa gật đầu.
Đỗ Thánh Lan có hơi không tin: “Không có làm khó dễ ngươi?”
Đầu sư tử lắc lắc: “Nói, nói là trong vòng một năm ta giết được chú thì có thể tiếp tục ở lại.”
Nếu không thì sang năm phải trở về thừa kế vương vị Minh Đô.
“…..”
Đỗ Thánh Lan cười gượng gạo, hay cho một câu không làm khó dễ, nữ tử từng nói phải giết Yểm vài trăm lần mới chết được. Hắn còn chưa kịp nhấn mạnh độ khó của nhiệm vụ thì mặt đất đột nhiên chấn động kịch liệt.
“Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Minh Đô động đất mấy lần.” Cố Nhai Mộc nheo mắt nhìn đô thành trong sương mù: “Có lẽ sắp xảy ra chuyện gì rồi.”
Đỗ Thánh Lan cũng đoán giống vậy, nếu không Âm Khuyển sẽ không dễ dàng đồng ý cho Tiểu Âm Khuyển tiếp tục ở lại bên cạnh hắn.
Động đất rất mạnh, sư tử Tuyết Hoa không kéo được xe, Cố Nhai Mộc hoá thành nguyên hình. Vừa bay lên trời, Đỗ Thánh Lan giật giật lỗ tai, dường như nghe được tiếng pháo. Hắn búng ra một tia lôi quang đánh tan sương mù dày đặc, nhìn thấy quỷ tu đang nhảy múa đốt pháo dưới pho tượng của mình, động đất cũng không cản được nhiệt tình của bọn chúng.
Sư tử Tuyết Hoa đổi màu, chui ra tay áo nhìn về một phía.
Nói đến nơi sinh, Minh Đô được xem như là quê hương của nó. Sư tử Tuyết Hoa quay đầu lại, tự nhiên cảm thấy hơi buồn.
Đỗ Thánh Lan xoa đầu nó, cam đoan: “Sẽ trở về.”
Tạm thời không nói đến độ kiếp, hắn suýt chút nữa nộp mạng trước cửa nhà người đàn ông cầm móc sắt, sớm muộn gì hắn cũng phải tìm mục đồng đòi lại món nợ này.
“Sau này Minh Đô cũng sẽ là quê hương thứ hai của ta.” Đỗ Thánh Lan dịu dàng nói: “Rảnh rỗi thì về độ kiếp, thăm mẹ nuôi.”
Đỗ Thánh Lan ôm sư tử Tuyết Hoa, ngồi trên mình rồng trong gió đêm, một người một thú cùng nhìn về quê hương xa xa.
…
Đại lục Cửu Xuyên không có ai dám độ kiếp, gần đây Đỗ gia và Mặc gia có hai người đột phá thành công, đây là một khởi đầu tốt nhưng vẫn không xuất hiện làn sóng độ kiếp quy mô lớn. Bây giờ vấn đề không chỉ là thiên lôi mà có không ít tu sĩ sợ hãi độ kiếp.
Trong lòng bọn họ đều biết, nếu không luyện tâm trí vững vàng thì cho dù lôi kiếp không có bất thường, cuối cùng cũng chưa chắc có thể thành công.
Bên ngoài Nhân Nghĩa Đường vắng tanh.
Tấm biển tạm ngưng chữa bệnh đã được treo một thời gian, hoà thượng Ngũ Uẩn đóng vai thánh nhân trời sinh cố ý tham dự một buổi đấu giá của thương hội Hắc Thuỷ, sau khi lộ diện một lần trước mặt người khác thì ông ta chỉ ở trong Nhân Nghĩa Đường tu luyện.
Bùi Huỳnh vội vàng đi vào trong viện, phát hiện cả thế giới biến thành một biển lửa. Trước khi liệt hoả đốt người, có người gọi tên của nàng, lúc này Bùi Huỳnh mới tỉnh táo, cuống quýt xin lỗi: “Ta không nên xông vào lúc ngài đang tu luyện.”
Hoà thượng Ngũ Uẩn lắc đầu, tỏ vẻ không cần để ý.
Bùi Huỳnh khôi phục bình tĩnh nhưng trong lòng rất kinh ngạc. Lúc trước nàng chỉ vô tình đối mắt với hoà thượng đã suýt chút nữa tan vỡ tinh thần, hoá ra thế gian thật sự có đồng thuật lợi hại như vậy. Nàng ngừng vài giây rồi nói đến chính sự: “Bọn họ đã trở về.”
‘Bọn họ’ là chỉ ai, không cần nói cũng biết.
Vốn Đỗ Thánh Lan còn có thể trở về sớm hơn.
Lúc chỉ còn một phần ba lộ trình nữa là về đến nhà thì trên đường xuất hiện rất nhiều tu sĩ, Cố Nhai Mộc không thể dùng hình rồng nên đành đi mua một chiếc xe. Ông chủ cảm thấy rất mới lạ, người khác mướn hoặc bán xe, vị khách này lại không cần yêu thú, chỉ cần xe.
Ông chủ chưa kịp hỏi thì tận mắt nhìn thấy một con sư tử Tuyết Hoa nhẹ nhàng dùng cái mông ủi Thiên Lý Câu**, thay thế vị trí kia, kéo xe chạy vèo vèo.
Bảng hiệu của Nhân Nghĩa Đường được lau chùi thường xuyên, sáng bóng như ban đầu.
Đỗ Thánh Lan đầy phong trần mở cửa: “Đại sư vất vả.”
Hoà thượng Ngũ Uẩn hơi nheo mắt, phía trước sóng vàng cuồn cuộn như nhìn trực tiếp nắng chiều hoàng hôn, ngọn lửa vàng óng đang điên cuồng thiêu đốt, hay cho một cục màu vàng khổng lồ nóng phừng phừng… Công đức trên người Đỗ Thánh Lan chói loà khiến hoà thượng Ngũ Uẩn không thể mở mắt.
Đối mặt với vầng thái dương từ trên trời lăn xuống, nếu không có chân khí hộ thể, Chân Tri Chi Nhãn của ông ta suýt thì bị tổn thương.
Hoà thượng Ngũ Uẩn nhắm mắt, cố gắng không nhìn Đỗ Thánh Lan: “Thí chủ đi Minh Đô trở về sớm hơn ta nghĩ.”
Rốt cuộc đối phương đã làm gì mà có thể nhận được công đức nghịch thiên như vậy?
Bùi Huỳnh lặng lẽ để lại một bình trà, không quấy rầy bọn họ nói chuyện phiếm.
Đỗ Thánh Lan rót một ly trà nóng thấm giọng. Sau đó hắn thuật lại ‘người tốt chuyện tốt’ mà hắn đã làm ở Minh Đô, từ người đàn ông cầm móc sắt đến quái vật hai đầu: “Bọn chúng nghiệp chướng hại vô số người, không siêu độ cho chúng, lòng ta không yên.”
Hắn không nói rõ mình dùng công đức tu luyện, giữa những hàng chữ tràn đầy tinh thần trọng nghĩa.
Đỗ Thánh Lan tiếp tục kể chuyện mình vô tình học được một môn thuật phân thân.
Thỉnh thoảng tiết lộ một chút tin tức cá nhân có thể giúp đôi bên tin tưởng nhau hơn. Hơn nữa môn công pháp này không thể thoát khỏi Chân Tri Chi Nhãn của hoà thượng Ngũ Uẩn, không cần phải giấu diếm làm gì. Đỗ Thánh Lan nói xong thì than thở: “Vạn vật tương sinh tương khắc, Chân Tri Chi Nhãn khắc thuật phân thân, ta và đại sư xem như có duyên phận.”
“Đại sư, vì sao từ lúc ta vào đây, đại sư đều không nhìn ta?”
***
Chú thích:
(*Bát khổ là tám loại khổ não mà chúng sanh luân hồi sanh tử trong Lục đạo luôn gánh chịu. Bát khổ bao gồm: sanh khổ (sinh), lão khổ (lão), bệnh khổ (bệnh), tử khổ (tử), ái biệt ly khổ (sinh ly – tử biệt), oán tắng hội khổ (oan gia hội ngộ), cầu bất đắc khổ (mong muốn không thành), ngũ ấm thạnh khổ (sự khổ về thân và tâm. Ngũ ấm thạnh khổ này bao quát bảy loại khổ trước: THÂN thì sanh, già, bịnh, chết, đói, khát, nóng, lạnh, vất vả nhọc nhằn; TÂM thì buồn, giận, lo, thương, trăm điều phiền lụy.)
(**Câu: ngựa hai tuổi còn non còn khoẻ).
💬 Bình luận chương