“Được rồi, con đi tu luyện đi, cha còn có chút chuyện phải xử lý.” Lý Thiên Dương nhìn con trai mình, vừa cười vừa nói.
“Thiên Dương, là chuyện của nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh sao?” Vương Nhu ở bên cạnh nghe được Lý Thiên Dương nói như thế thì không nhịn được hỏi.
“Ừm.”
Nhắc đến chuyện này, ý cười trong mắt Lý Thiên Dương nhạt đi rất nhiều.
“Hiện giờ lão tổ đang bế quan, hai nhà Triệu- Trịnh càng thêm làm càn, liên thủ cướp đoạt không ít mối làm ăn của nhà họ Lý chúng ta.” Vẻ mặt Lý Thiên Dương vô cùng âm trầm.
Lý Phong lẳng lặng lắng nghe.
Nhà họ Lý, nhà họ Triệu, nhà họ Trịnh là ba gia tộc lớn của quận Hoang Lâm.
Nhà họ Lý tồn tại lâu đời, lại có cường giả Đan Nguyên cảnh đỉnh phong là lão tổ Lý Hữu Huyền tọa trán, nhưng hiện giờ Lý Hữu Huyền đã 470 tuổi rồi!
Tuổi thọ của Tiên Thiên cảnh là 200 năm, tuổi thọ của Đan Nguyên cảnh là 500 năm!
Từ năm 300 tuổi thì Lý Hữu Huyền đã tu luyện đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, nhưng 170 năm trôi qua, ông ta vẫn bị vây ở bình cảnh, không thể nào đột phá được đến cảnh giới cao hơn.
Mà nhà họ Lý cũng chỉ có duy nhất Lý Hữu Huyền là cường giả Đan Nguyên cảnh, những người tiếp theo thực lực mạnh nhất cũng chỉ là Tiên Thiên cảnh đỉnh phong.
Nhà họ Trịnh và nhà họ Triệu đều có cường giả Đan Nguyên cảnh, mặc dù chưa đạt tới Đan Nguyên Cảnh đỉnh phong, kém Lý Hữu Huyền rất nhiều, nhưng cũng đủ để gây ra áp lực cho nhà họ Lý.
Hiện giờ tuổi thọ của Lý Hữu Huyền càng lúc càng cạn kiệt, hai nhà Triệu- Trịnh cũng bắt đầu chèn ép nhà họ Lý mà không thèm kiêng kỵ gì.
“Chuyện tình bên ngoài nàng không cần lo lắng.
Có lão tổ ở đây, hai nhà đó chẳng làm được trò trống gì đâu.” Lý Thiên Dương nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Vương Nhu thì an ủi, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.
“Không biết lão tổ có thể trùng kích bình cảnh thành công không?” Lý Phong nhìn cha mình rời đi, thầm nghĩ.
Nhưng hiện giờ thực lực của hắn quá kém, căn bản chẳng giúp đỡ được gì cho gia tộc của mình.
Lý Phong chơi với em gái mình một chút, sau đó lại quay vào trong viện.
“Trước tiên cứ chép xong Khai Sơn quyền đã!”
Lý Phong lấy bí tịch ra, tiếp tục , chỉ có thể chậm rãi hấp thu linh lực.
Trong quá trình hấp thu, hầu hết linh lực đều sẽ bị rơi rớt, cho dù dùng linh dược để tu luyện thì đến cuối cũng chỉ có thể chân chính hấp thu được khoảng một nửa linh lực của linh dược này.
Hơn nữa, cho dù hấp thu thì thân thể cũng phải mất thời gian để luyện hóa và dung nhập linh lực vào trong thân thể, toàn bộ quá trình này diễn ra rất chậm.
Giống như là ăn đồ ăn vậy, cho dù nuốt vào trong bụng rồi thì vẫn cần có thời gian để tiêu hóa.
Sau khi tiêu hóa xong thì đồ ăn mới có thể chân chính chuyển hóa thành năng lượng.
Thế nên, các phương diện đều hạn chế khiến cho tu luyện Luyện thể cảnh vô cùng gian nan.
Cho dù là những thiên tài có thiên phú cường đại thì vài năm tăng lên một cảnh giới nhỏ đã xem như không tồi rồi.
Nhưng lúc này Lý Phong lại cảm thấy đó là những linh lực vô cùng hoàn mỹ, thân thể của hắn có thể tự do hấp thu, không cần quá trình “tiêu hóa” nữa.
💬 Bình luận chương