Cảm nhận được điều đó, nét mặt của hắn chợt khẽ biến đổi. Lúc này, hắn đã đạt tới tầng thứ hai của Ngưng Khí kỳ nên sinh ra một thứ mà mọi người gọi là thần thức. Khi nào tiến được vào tầng thứ ba, mới có thể cảm nhận rõ ràng điều đó.
Thần thức của hắn đảo qua một cái liền thấy Vương Hạo đang đi tới đây.
Một lúc sau, cánh cửa ngoài sân bị đẩy ra, Vương Hạo đầu đội mũ, thân mặc áo da, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, nói:
- Thiết Trụ ca! Ngươi không lạnh hay sao mà lại đứng ngoài như vậy?
- Ta bắt quyết tính toán, biết ngươi đang tới đây nên ra ngoài chịu lạnh chút để tiếp ngươi. - Vương Lâm mỉm cười. Thực sự hắn không hề có cảm giác lạnh. Từ sau khi đạt tới Ngưng Khí kỳ tầng thứ hai, hắn có thể cảm nhận được thân thể so với trước mạnh hơn rất nhiều.
Vương Hạo cười ha hả, sau đó bỏ mũ, cẩn thận nhìn Vương Lâm một chút rồi chợt nói:
- Thiết Trụ ca! Ta thấy hình như ngươi khác so với mấy tháng trước thì phải?
Vương Lâm cười nói:
- Đó là đương nhiên! Bây giờ ta đã đạt tới tầng thứ hai của Ngưng Khí kỳ, trở thành tiên nhân rồi.
Vương Hạo bĩu môi, đi vào trong phòng, nói:
- Đừng có nói khoác. Ta có linh đan hỗ trợ mà đến giờ vẫn còn chưa đạt tới được tầng thứ nhất. Ngươi làm sao mà xong được?
Vương Lâm cũng không nói gì. Hắn biết rõ có khi nói thật người ta lại không tin. Dù sao thì hắn với Vương Hạo cũng không phải là thân thiết lắm nên lời nói vẫn cẩn thận một chút.
Cái chuyện mới gặp một lần đã như người thân thì Vương Lâm không thể làm được.
- Vương Hạo! Hôm nay làm sao lại có thời gian đến đây? Phòng luyện đan không có việc hay sao? - Vương Lâm đi vào phòng, rót cho hắn một chén nước nóng rồi hỏi.
Vương Hạo cầm lấy, thổi vài cái rồi nhấp một chút, cười nói:
- Mấy tháng nay ngươi không tới phòng luyện đan lấy đồ. Vì vậy mà ta vẫn cất, hôm nay mang tới cho ngươi. - Nói xong, hắn lấy ra một cái bọc nhỏ, đặt trên bàn.
Vương Lâm cười cười liếc mắt chờ đối phương mở miệng. Hắn không tin Vương Hạo lại vô cớ mang đồ đến cho mình.
Vương Hạo thấy ánh mắt của hắn liền đỏ mặt, nói:
- Thiết Trụ ca! Ta nghe nói mấy tháng nay ngươi ở đây rất dễ chịu phải không?
- Vương Hạo! Có chuyện gì cứ nói thẳng. Nếu có thể giúp được ta nhất định sẽ giúp. - Vương Lâm rót cho mình một chén nước, nhấp một ngụm nhỏ.
Nét mặt Vương Hạo có chút xấu hổ, ghé sát một chút, nhỏ giọng nói:
- Thiết Trụ ca! Ta vốn biết ngươi là người thông minh nên nói thật. Ta biết ngươi ở đây được đám đệ tử ký danh tặng rất nhiều Tham Thân tiên phù. Ngươi có thể cho ta mượn một ít không?
💬 Bình luận chương