Vương Lâm liếc mắt nhìn Lữ Vân Kiệt một cái nói:
- Đệ tử tuân lệnh.
Hoàng Long chân nhân vung tay áo lên, nói:
- Tốt. Chuyện này coi như đã giải quyết xong, Đạo Hư ở lại xử ý những việc này, đệ an bài chỗ tu dưỡng cho Vương Hạo. Vương Lâm, ngươi theo ta đến đây.
Nói xong, lão bước ra khỏi đan phòng, thân thể hơi động đã nhẹ nhàng bay lên không.
Đạo Hư đưa mắt nhìn Vương Lâm, mỉm cười nói:
- Vương Lâm sư điệt. Vương Hạo hãy giao cho ta, chỉ cần sinh cơ của hắn còn chưa đứt đoạn, ta chắc chắn sẽ có phương pháp làm cho hắn khôi phục.
Vương Lâm nhẹ nhàng gật đầu, nhìn gương mặt Vương Hạo đang khôi phục một chút huyết sắc, hắn cũng rời khỏi đan phòng đi theo Hoàng Long chân nhân.
Dọc theo đường đi, Vương Lâm không khỏi suy nghĩ, về mục đích chưởng môn sư bá gọi đi hắn đã biết rõ như lòng bàn tay. Không mất nhiều thời gian, Hoàng Long chân nhân đã mang theo Vương Lâm tiến vào nội điện, tiếp theo đó lão đột nhiên xoay người lớn tiếng quát:
- Vương Lâm, ngươi thật to gan!
Sắc mặc Vương Lâm vẫn bình thường, hắn bình thản nói:
- Chưởng môn sư bá, có chuyện gì xin người cứ nói thẳng.
Hoàng Long chân nhân hừ lạnh một tiếng nói:
- Vừa rồi trong lúc tỷ thí, ngươi đã sử dụng loại tiên pháp gì?
Vương Lâm khẽ cười nói:
- Chính là Dẫn Lực Thuật, chưởng môn sư bá nếu không tin có thể cẩn thận xem lại một chút.
Nói xong, hắn dùng Dẫn Lực thuật khống chế tất cả các bàn trong đại điện lên rồi nâng lên không, sau đó di chuyển vài vòng trên đầu mới hạ xuống.
Hoàng Long chân nhân cẩn thận theo dõi một hồi, sau đó trầm mặc không nói gì, một lúc lâu sau mới mở miệng:
- Ngươi rõ ràng là Ngưng Khí kỳ tầng thứ ba, thậm chí bây giờ nhìn cũng vẫn là Ngưng Khí kỳ tầng thứ ba, vì sao đột nhiên lại có thể thi triển ra uy lực như thế? Ngươi rốt cuộc đã đạt tới cấp độ gì? Vương Lâm, ngươi hãy thành thật trả lời cho ta.
Gương mặt Vương Lâm hiện vẻ đau khổ nói:
- Đệ tử cũng không rõ. Đề tử cứ liên tục tu luyện theo một cách tự nhiên, về phần bây giờ đã đạt tới cấp độ gì thì đệ tử cũng không biết.
Hoàng Long chân nhân nhìn chằm chằm vào Vương Lâm nói:
- Vương Lâm, bây giờ ngươi còn không chịu nói sao?
Vương Lâm cười khổ nói:
- Đệ tử thật sự không biết, làm sao có thể nói được?
Hoàng Long chân nhân thầm than một tiếng, hắn cũng không muốn bức bách Vương Lâm, dù sao vô luận thế nào hắn vẫn là đệ tử Hằng Nhạc phái. Hơn nữa hôm nay hắn còn vì môn phái mà lập công lớn, ngày sau rất có thể sẽ trở thành một ngôi sao sáng trong đám đệ tử. Nghĩ tới đây, sắc mặt lão hơi hòa hoãn lại, nói:
- Ngươi đưa cho Huyền Đạo tông cái bình nhỏ đó, bên trong có chứa cái gì vậy?
Vương Lâm khẽ cười, cổ tay hơn một, một chiếc bình ngọc xuất hiện trên tay, hắn đưa cho Hoàng Long chân nhân, cười nói:
- Chưởng môn sư bá nói chính là thứ này sao? Ngài so với đệ tử hẳn là phải quen thuộc hơn mới phải. Đó không phải là nước sông phía sau núi sao?
💬 Bình luận chương