Phía sau hai người có mười lão giả, vẻ mặt đều mang nét già cỗi, khổ sáp.
"Vương Lâm, bên ngoài có một vị cao thủ nguyên anh kỳ. Hằng Nhạc phái lần này gặp phiền toái lớn rồi. Ngươi tìm cơ hội thoát ra đi, có lão phu ở đây, tạm thời có thể làm cho hắn không phát hiện ra ngươi. Hừ, nếu lão phu còn nhục thể, làm sao có thể sợ hãi một tên nguyên anh kỳ nho nhỏ được." Tư Đồ Nam vội nói, hiếm khi thấy hắn có ngữ khí nghiêm túc như thế.
Vương Lâm hít sâu một hơi khí lạnh, trên mặt hiện lên nét âm tình bất định.
Hạc phát đồng nhan lão giả cao giọng nói: "Phác Nam Tử tiền bối, không biết ngài đến Hằng Nhạc phái của chúng ta là có chuyện gì, mời ngài nói rõ?" Một thân ảnh cao lớn xuất hiện ở trên bầu trời, tai to mặt lớn, nhìn qua rất là uy nghiêm. Hắn trầm giọng nói: "Nếu là 500 năm trước, lão phu còn có chút cố kỵ Hộ san đại trận của Hằng Nhạc phái các ngươi. Nhưng bây giờ thì không hẳn, đợi lão phu phá trận xong sẽ cùng đán tiểu bối
các ngươi trực tiếp đối diện đàm thoại." Hắn nói xong, hai tay vung lên, một toà hắc sơn xuất hiện, đón gió phóng to lên, trong nháy mắt đã hoá thành một ngọn cự phong. Hai tay hắn kết thành thủ quyết, trong miệng phát ra mấy câu chú ngữ cổ quái.
Cự sơn đó ngay lập tức nện xuống. Ầm một tiếng, một đạo quang mạc xuất hiện ở phía trên Thương Tùng phong và Hằng Nhạc phong. Quang mạc này bảo vệ cả Hằng Nhạc phái, ngăn cản cự sơn.
Không hỗ là thương thiên đại phái của 500 năm về trước, đại trận vô hình hoá hư này thật sự có thể phân hoá được tất cả công kích. Tuy thế, lão phu thực muốn nhìn xem nếu không có nguyên anh kỳ tu sỹ toạ trấn, trận pháp này có thể thừa nhận được mấy lần công kích của lão phu?!" Phác Nam Tử cười lạnh, tiếp tục thúc giục của pháp quyết cự, phong lại xoay tròn, không ngừng nện xuống.
Sắc mặt của hác phát đồng nhan lão giả đại biến. Giữa không trung, một trảo của hắn xé mở một đạo liệt ngân, rồi nhanh chóng bước vào, mấy người phía sau cũng nhanh chóng tiến vào.
Hoàng Long chân nhân vội thấp giọng nói: "Vương Lâm, nhanh đuổi theo." Nói xong, thân thể như một mũi tên rời khỏi cung, nhanh chóng tiến vào bên trong khe nứt.
Vương Lâmcũng bước tới, nhanh chóng đuổi kịp.
Lúc này cự phong lại nện xuống, quang mạc phát ra những tiếng nổ long trời lở đất. Thất thải quang mang lại kịch liệt loe lên, khó khăn lắm mới ngăn cản được cự sơn.
Vương Lâm theo vết rách tiến vào, thì đã tiến đến thạch thai trên Thương Tùng phong. Lúc này hạc phát đồng nhan lão giả, lão phụ nhân khoanh chân đả toạ trên 2 trong số 8 khối bạch ngọc, thủ ấn pháp quyết liên tục biến hoá.
Mà 6 vị trưởng lão trúc cơ kỳ khác chia nhau ngồi trên 6 khối bạch ngọc còn lại, trên mặt họ cũng lộ ra thần sắc bất an.
"Hoàng Long, nhanh đi gọi tất cả bổn môn đệ tử đến đây. Hôm nay chắc chắn là trường hạo kiếp lớn nhất trong 500 qua của Hằng Nhạc phái chúng ta." Nói xong lão phụ nhân vội vàng hướng bạch ngọc thạch phun ra một ngụm chân khí, thủ ấn pháp quyết lại biến hoá càng nhanh.
Thân thể Hoàng Long chấn động, lập tức lao ra, theo thạch kiều trực chỉ Hằng Nhạc phong bay đi.
"Hừ, thật sự có thể thừa nhận đến hai lần công kích của lão phu, lần thứ 3 này hãy phá cho ta!" Phác Nam Tử hừ lạnh một tiếng, phun ra một ngụm nguyên anh khí, ngay sau đó ngọn cự sơn rung lên, phóng to đến gấp mười lần, tựa như có thể che kín bầu trời, hung hăng nện xuống.
Ầm một tiếng, một trong số 8 khối bạch ngọc vỡ tan, vị trưởng lão Trúc cơ kỳ ngồi trên khối đó thất khiếu đổ máu, thân thể run lên, đổ xuống nền đất.
💬 Bình luận chương