*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Mẹ kiếp, ý anh muốn gì, sắp xếp công việc cho anh mà anh không chịu, anh tưởng tên phế thải như anh là ai hả, nếu như không phải vì nể mặt Nhật Tâm, tôi cũng không muốn đếm xỉa đến anh! Cả cái Hán Thành này có ai mà không biết cái loại người như anh!”
“Đến chỗ tôi rồi còn giả vờ cái gì nữa, anh tưởng rằng anh giả vờ thì sẽ thoát khỏi cái mác ăn bám sao? Giờ anh mà quỳ xuống xin lỗi tôi thì tôi vẫn sẽ tạo cơ hội cho anh có chén cơm để ăn, còn nếu không, hôm nay anh đừng mong ra khỏi cánh cửa lớn của tập đoàn Giang Sơn!”
Bạch Tử Hào đã thật sự nổi giận, mấy năm nay, chưa từng có ai dám nói chuyện với anh bằng thái độ như vậy.
Đặc biệt là sau khi Bạch Tử Hào lên làm giám đốc nhân sự, những lời anh nghe được phần lớn là các lời nịnh hót tân bốc, vì vậy mà Bạch Tử Hào càng kiêu căng hơn.
“Anh nói giọng điệu giống như anh là chủ tịch tập đoàn Giang Sơn vậy, tôi thật cảm thấy buồn cười.”
Lý Phàm thản nhiên lên tiếng nói.
Cố Họa Y thấy sự việc có vẻ hơi nghiêm trọng, bèn nhanh chóng nhỏ tiếng nhắc nhở: “Lý Phàm, anh bớt nói lại, nếu cảm thấy không thích hợp thì chúng ta rời khỏi là được, không cần thiết phải tranh giành hơn thua như vậy.”
Vương Cẩn Mai tức giận trừng mắt liếc nhìn Cố Họa Y, sau đó lớn tiếng quát Lý Phàm: “Mau xin lỗi giám đốc Bạch ngay! Rác thải như cậu muốn giỡn mặt hả! Cậu tưởng cậu là ai hả, nếu cậu không xin lỗi thì hôm nay đừng bước vào cửa nhà tôi!”
Bạch Tử Hào cười nhạt và nói: “Tôi đúng là giúp người mà còn tự chuốc họa vào thân, đúng là lòng tốt bị chó cắn, tôi đã thật sự nhìn thấy được con chó rồi, đúng thật quá ghê tởm.”
“Tử Hào, bớt giận, chúng ta là người thành công, không chung tầng lớp với phế thải như anh ta, đối với rác thải như anh ta, chúng ta nên có thái độ khoan dung rộng lượng chứ.”
Hoa Nhật Tâm vừa nói vừa cười.
Bùm!
Cửa phòng bất ngờ bị đẩy mạnh ra, Giang Thành nãy giờ đứng nghe lén từ bên ngoài đẩy mạnh cửa vào, ông trừng mắt nhìn Bạch Tử Hào.
Đau tim!
Đây là cảm giác duy nhất mà Giang Thành cảm nhận được vào lúc này, vốn dĩ ông muốn đứng ngoài nghe lén ý sắc mặt Giang Thành, anh muốn quan sát xem mức độ tức giận của ông.
Chỉ có điều khi mà Bạch Tử Hào nhìn thấy ánh mắt gần như phun lửa của Giang Thành, ngay lập tức cả người anh lạnh toát mồ hôi!
Bạch Tử Hào phản bác lại.
“Vừa rồi tôi nói gì nhỉ? Báo ứng tới nhanh lắm.”
Lý Phàm nói với giọng trêu chọc.
“Tôi là theo ý của anh Lý, Bạch Tử Hào, cả đời này cậu chỉ có thể làm chó trông cửa.”
Giang Thành khom người nói với Lý Phàm.
Mọi người đều giật mình, tất cả đều đồng loạt nhìn Lý Phàm với ánh mắt đầy bất ngờ.
Lúc này đám người Hoa Nhật Tâm mới hiểu ra được vấn đề, Giang Thành làm vậy cốt ý chỉ là vì muốn giúp Lý Phàm hả giận.
Từ khi nào mà Lý Phàm có bản lĩnh như vậy?
Có thể khiến cho Giang Thành cúi đầu nghe lời và nịnh hót lấy lòng như vậy?
Phải biết rằng, thân phận địa vị của Giang Thành ở Hán thành này có thể được xếp vào tầng lớp cao nhất!
“Cho anh ta làm bảo vệ cũng được lắm đó.”
Lý Phàm bình thản nói.
“Bạch Tử Hào, cậu còn không mau cám ơn anh Lý đây, sau này ngoan ngoãn làm tốt vai trò chó canh cửa của mình!”
Giang Thành tỏ thái độ đợi chờ phản ứng của Bạch Tử Hào.
Trong nháy mắt, Bạch Tử Hào như sụp đổ, từ giám đốc nhân sự mà trở thành chó canh cửa, đã vậy còn phải cám ơn Lý Phàm, đây là thế giới gì, đạo lý gì đây hả!
“Cám… cám ơn anh Lý, tôi nhất định, nhất định sẽ đảm nhiệm tốt vai trò chó canh cửa của mình.”
Bạch Tử Hào vừa nói, nước mắt anh bất chợt tuôn ra.
“Được rồi, thái độ của anh như vậy rất tốt, sau này cố gắng làm việc nhé.”
Lý Phàm lên tiếng nói không khác gì là người lãnh đạo.
Giang Thành vui vẻ tiếp lời: “Anh Lý, vị trí chức vụ ở tập đoàn Giang Sơn tùy anh chọn, anh muốn chọn chức vụ gì cũng được!”
💬 Bình luận chương