“Anh Diệp, anh Lý, hai người đừng tranh đấu như vậy có được không, có điều gì thì chúng ta từ từ nói chuyện với nhau, cái gì mà tôn tử, tổ tiên, nói nhiều sẽ làm tổn hại hòa khí.
Tần Kế Nghiệp cố gắng khuyên giải.
Diệp Trung Thiên lập tức mỉm cười, giống như chưa từng tức giận: “Tiểu Tần, người mà cậu tìm đều là anh hùng hào kiệt, dường như không xem trọng Diệp Trung Thiên tôi, cái này xem Diệp Trung Thiên tôi là đồ bỏ đi sao.”
Mặc dù Diệp Trung Thiên đang cười, nhưng những lời nói ra lại khiến Tần Kế Nghiệp rợn tóc gáy.
Lần hành động này vốn dĩ Diệp Trung Thiên làm chủ, thuộc hạ của Tần Kế Nghiệp chỉ giúp đỡ mà thôi, nhưng vì Tần Kế Nghiệp tính toán sai lầm, dẫn đến bây giờ bất kể là Hà Băng và đám sát thủ hay là viện trợ từ bên ngoài giống như Lý Phàm đều không tin tưởng Diệp Trung Thiên.
Tần Kế Nghiệp sứt đầu mẻ trán vô cùng hối hận, khuôn mặt khổ sở nói: “Không phải, thật sự không có ý này, thực ra là hành động lần này quá lớn, mọi người đều có chút căng thẳng, anh Diệp anh nói cho bọn họ nghe kế hoạch, bọn họ chắc chắn sẽ an tâm.”
Tần Kế Nghiệp cố gắng giải thích, Hà Băng bắn đầu thuốc trong tay ra, đứng dậy xuyên qua lớp sương mù dày đặc, đi về phía Diệp Trung Thiên.
“Diệp binh vương, mọi người đều thường xuyên làm những chuyện nguy hiểm để buôn bán, vì vậy không tin ông cũng là điều đương nhiên, cho dù thế nào, ông thể hiện để mọi người xem xem, nếu như có thể thắng được tôi, những người anh em này đều sẽ nghe theo lệnh của ông, cho dù bảo bọn họ làm bia đỡ đạn bọn họ cũng nhận.”
“Hà Băng, anh muốn làm gì? Sao lại nói chuyện với anh Diệp như vậy, mau trở về, đừng làm loạn.”
Tần Kế Nghiệp đè giọng, giận dữ nói.
“Tần đại thiếu, chúng ta đều bán mạng cho anh, mấy năm nay giúp anh kiếm được không ít tiền, anh sẽ không nhìn chúng tôi đi vào chỗ chết, hơn nữa, lúc nãy anh đã nói như thế nào? Ai thắng thì quyền chỉ huy thuộc về người đó.”
Hà Băng cả người tỏa ra sát khí.
Nếu như Tần Kế Nghiệp không thể đưa ra một câu trả lời hài lòng, Hà Băng còn có suy nghĩ trở mặt g**t ch*t Tần Kế Nghiệp, mấy năm nay làm công dưới trướng của Tần Kế Nghiệp kiếm được không ít tiền, dã tâm của Hà Băng đã tăng thêm, muốn làm cách khác để tự mình cầm đầu.
Cuộc sống chỉ nằm và hưởng thụ tiền bạc, đương nhiên sẽ tốt hơn rất nhiều so với công việc làm sát thủ vô cùng nguy hiểm.
Ngụy Dũng và những người khác cũng đứng dậy, lặng lẽ đi về phía trước ba bước, âm thầm m bốn xung quanh biệt thự.”
“Trong biệt thự, có mười con chó báo động, toàn bộ đều ở trong trạng thái chạy khắp nơi, còn có khoảng 30 vệ sĩ, số lượng cụ thể chưa rõ, có thể suy đoán bên trong biệt thự sẽ có hỏa lực, hơn nữa có thể có tay bắn tỉa.”
“Vệ sĩ bên trong biệt thự đều là người bảo vệ Long Môn, sức mạnh có lẽ rất cao, có thể nói là tương đối khó đối phó, ngoài ra còn nghe nói bên cạnh Bát Gia còn có binh lính chết, thực lực với số lượng chưa rõ, vì vậy tất cả người và phương tiện cách biệt thự trong vòng 3 km đều bị chặn lại tiến hành kiểm tra nghiêm ngặt.”
Tần Kế Nghiệp giới thiệu thông tin cụ thể về Bát Gia, Hà Băng và những người khác nghe xong đều cau mày.
Bố trí nghiêm ngặt như vậy, Hà Băng và những người khác chưa từng gặp tình huống như vậy, thật sự giống như Diệp Trung Thiên nói, đây là một cuộc chiến.
“Chúng tôi là sát thủ, đều là ẩn nấp hoặc chờ đợi cơ hội tiến hành ám sát, công việc sắp tới không phải là chuyện mà chúng tôi nên làm, cậu Tần, có phải chúng tôi nên rút lui.”
“Đây rõ ràng là đi nộp mạng mà, mạng của chúng tôi lẽ nào không phải là mạng? Anh bảo chúng tôi đi làm những chuyện nộp mạng này, chúng tôi không đồng ý.’ Ngụy Dũng và những người khác vô cùng sợ hãi, bố trí nghiêm ngặt như thế này, hơn nữa không có cơ hội để ám sát, không phải là chỗ mà những sát thủ như bọn họ có thể thực hiện việc ám sát.
Hà Băng cau mày thành một cục, lắc đầu nói: “Chúng tôi không thích hợp làm chuyện này, cậu Tần, xin cáo từ trước.”
💬 Bình luận chương