Ngược lại Diệp Mặc lại thoáng kinh ngạc, bán loại bản đồ như này? Đầu óc bị hỏng rồi hả? Người bình thường có được loại bản đồ này, ai lại mang đi bán? Nghiêm Cửu Thiên có ý gì?
Diệp Mặc sẽ không tin Nghiêm Cửu Thiên lại có tấm lòng bác ái như này, Nghiêm Cửu Thiên vừa nói là đem bán, hắn lại bắt đầu hoài nghi và suy nghĩ đối phương tại sao phải làm như vậy.
- Cho nên bản đồ mà ngươi lấy được cũng là của ta, ngươi có thể lấy được bản đồ cũng là cơ duyên của ngươi. Nhưng đây lại là nơi sư môn của ta truyền lại cho ta, chỉ có thể mời ngươi rời khỏi thôi. Đương nhiên, ta sẽ bồi thường chút ít cho ngươi...
Nghiêm Cửu Thiên không sợ Diệp Mặc, y thật sự là quá khao khát miếng ngọc giản kia, y biết tu vi hiện giờ của mình nếu như có thêm ngọc giản, thì giết gọn Đại tiên cũng không phải là không có khả năng. Hơn nữa theo tu vi của y càng cao, khả năng y có thể vượt cấp lại càng mạnh. Cho dù là muốn giết Diệp Mặc, cũng phải đợi y lấy được đồ đã rồi nói sau. Dù là y biết rõ Diệp Mặc không phải là đối thủ của y, nhưng Diệp Mặc có thể ngăn cản một đòn của y, y cũng phải thận trọng.
Nghe mấy câu này xong, trong đầu Diệp Mặc ngược lại chợt lóe lên tia sáng, trong nháy mắt này hắn liền hiểu ra là chuyện gì rồi, lập tức cười lạnh nói:
- Ta nghĩ tuyến đường tiến vào đây trên bên bản đồ này chắc hẳn không phải là một tuyến chứ? Trong mỗi một tuyến đường đều có một vài thứ đồ tốt, đáng tiếc là một mình ngươi không có nhiều thời gian như thế để đi thu gom, chỉ có thể để người khác giúp ngươi đi một chuyến, hoặc là ngươi còn giở trò gì đó trên tấm bản đồ kia, một khi đợi ngươi lấy được những thứ ở đây xong, ngươi sẽ đi từng nơi tìm về.
Nếu Nghiêm Cửu Thiên không phải là người tốt bụng, thì chính là vì để cho người khác giúp y thu gom đồ tốt.
Nghiêm Cửu Thiên sắc mặt lại biến đổi, Diệp Mặc lập tức liền biết suy đoán của hắn đại khái là không sai. Tên Nghiêm Cửu Thiên này vì mấy món đồ trên bệ đá màu xanh ngọc này, có thể bỏ qua lợi ích của mấy tuyến đường còn lại, hiển nhiên đồ vật trên cái đàn tế hình tròn này không đơn giản. Bằng không y sẽ không ra hạ sách này, bởi vì cho dù là y có không, cho dù không chết cũng không dễ sống
Sự lợi hại của Nghiêm Cửu Thiên, cực kì ngoài dự liệu của Diệp Mặc. Mười mấy sợi chỉ đen này thoạt nhìn thì tầm thường không có gì lạ, nhưng không gian quanh hắn giống như đều bị những mũi tên màu đen này phong tỏa lại, ngoài cứng rắn chống cự ra, hắn căn bản là không cách nào tránh né.
Đại Đỉnh tám cực rất ít khi bị Diệp Mặc phóng ra lại lần nữa bị Diệp Mặc phóng ra, Hắc Thạch Cân cũng bị Diệp Mặc nện về phía con Giao long khổng lồ màu bạc kia.
Rầm rầm rầm...
Mũi tên màu đen đánh lên Đại Đỉnh tám cực, phát ra âm thanh giống như tiếng bom nổ. Trong thức hải Diệp Mặc chợt đau buốt, điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi. Đồng thời hắn nghe thấy hàng loạt tiếng ken két vang lên, trong nội tâm Diệp Mặc trầm xuống, hắn đương nhiên nghe ra, đó là tiếng Đại Đỉnh tám cực bị vỡ nát.
Diệp Mặc biết Đại Đỉnh tám cực này đến từ một nơi rất thần bí, đó chính là Vẫn Chân cấm địa cùng lúc tồn tại với thế giới thạch. Diệp Mặc cũng biết Đại Đỉnh tám cực này không đơn giản, nếu đơn giản thì đến bây giờ hắn sẽ không chỉ có thể luyện hóa năm tầng cấm chế trong đó, sau đó mặc sức luyện ra sao cũng đều không luyện hóa được.
Nhưng một bảo bối mà hắn cho là rất khá như vậy, không ngờ lại bị nát bươm dưới những mũi tên màu đen này.
Thịch...
Đồng thời, Thế giới thạch của Diệp Mặc va vào con giao long khổng lồ màu bạc đang đuổi giết tới, tia máu bay tứ tung. Giao long khổng lồ tuy ngăn chặn được Thế giới thạch, nhưng cũng bị Thế giới thạchnện văng qua một bên, nháy mắt liền lùi lại bên người Nghiêm Cửu Thiên, ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc đã chứa một chút sợ hãi.
Căn bản là không kịp kiểm tra Đại Đỉnh tám cực, Đại Đỉnh tám cực ngăn trở một đòn của mũi tên màu đen đã bị Diệp Mặc thu vào trong chiếc nhẫn, đồng thời ngay cả thời gian nuốt một viên đan dược Diệp Mặc cũng không có, liền đã phóng Tử Đao ra, hóa thành một ánh đao màu tím hồng bổ xuống Nghiêm Cửu Thiên.
Bởi vì lúc này Nghiêm Cửu Thiên đã bắt đầu công kích cấm chế, muốn cướp đoạt thứ trên bệ đá màu xanh ngọc rồi. Diệp Mặc cho dù trọng thương, lại há có thể để cho tên này thực hiện được?
Nghiêm Cửu Thiên thấy Diệp Mặc lần thứ hai bình yên vô sự, chỉ phun ra vài búng máu liền có thể tiếp tục phản công lại mình, lập tức trong nội tâm càng kinh sợ.
Hơn mười mấy sợi chỉ đen bị Đại Đỉnh tám cực của Diệp Mặc ngăn chặn kia hóa thành khói đen lại lần nữa ngưng tụ về một chỗ, bao phủ quanh người Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên sắc mặt càng ngày càng khó coi, y chưa từng nghĩ đến mình chiến đấu với một Huyền Tiên trung kì sẽ khổ cực như vậy. Gần lúc ánh tím hồng của Diệp Mặc bổ đến, sương mù màu đen ngưng tự về một chỗ kia lại hóa thành một cây trường thương. Cây trường thương kia nhanh chóng mang theo một vệt thương ảnh, như ma quỷ mà chặn đao quang tím hồng của Diệp Mặc lại.
Màu tím tràn ra bốn phía, mà thương ảnh của Nghiêm Cửu Thiên chẳng hề nhúc nhích.
Lần này Nghiêm Cửu Thiên không tiếp tục đuổi giết Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng không tiếp tục công kích Nghiêm Cửu Thiên, trong lượt đọ sức vừa rồi của hai người, Diệp Mặc ở thế bất lợi, hơn nữa còn bị thương nhẹ.
- Ngươi là một Huyền Tiên trung kì lợi hại nhất mà ta từng gặp, nhưng hôm nay cũng chỉ đến đây thôi. Đáng tiếc, ngươi vốn có triển vọng rất lớn.
Nghiêm Cửu Thiên nắm chặt trường thương màu đen, căn bản là không để ý tới giao long khổng lồ màu bạc đã trọng thương ở bên cạnh.
- Tê Liệt, lên cho ta.
Nghiêm Cửu Thiên nói xong, đã chủ động giơ cao trường thương màu đen lên mang theo một phiến thương ảnh màu đen, đánh về hướng Diệp Mặc. Y biết, nếu không tiêu diệt Diệp Mặc, căn bản là y không thể lấy được món đồ trên đàn tế hình tròn.
Diệp Mặc thầm thở dài, đúng là hắn vẫn sợ tên này phòng thủ, nếu Nghiêm Cửu Thiên không chủ động công kích hắn, hắn cũng thật sự không có cách gì hay.
Hắc Thạch cân cũng bị phóng ra, vẫn nện về phía giao long khổng lồ màu bạc. Con giao long khổng lồ kia vốn đã không ngớt kiêng dè Hắc Thạch Cân, bây giờ thấy Hắc Thạch Cân lại lần nữa nện tới, nhưng không dám lùi ra sau, chỉ có thể gào thét xông về phía Hắc Thạch cân. Không thể không nói, Nghiêm Cửu Thiên giúp giao long khổng lồ này đặt tên chữ đúng là rất phù hợp với cá tính của giao long khổng lồ màu bạc.
- Chết...
Nghiêm Cửu Thiên quát lớn một tiếng, cây thương bằng sương mù màu đen cùng với toàn bộ thân thể y đều điên cuồng công kích về phía Diệp Mặc.
Khí thế cuồng bạo cùng với Tiên Nguyên dồi dào giống như một ngọn núi lớn khủng khiếp, khi Nghiêm Cửu Thiên còn chưa đến gần, đã áp sát về phía Diệp Mặc, không hề chần chừ do dự, cũng không hề nể nang lưu tình.
Diệp Mặc khó chịu hừ một tiếng, Tiên Nguyên và thần thức cũng điên cuồng tuôn ra, Lôi Kiếm vẫn chưa phóng ra, nhưng từng vệt từng vệt Lôi quang đã vờn quanh hắn.
- Lôi hệ...
Nghiêm Cửu Thiên kinh dị nhìn chằm chằm lôi quang quanh người Diệp Mặc, y thật không ngờ Diệp Mặc lại là một Huyền tiên Lôi Hệ. Nhưng cho dù là Lôi Hệ thì đã sao, Nghiêm Cửu Thiên y muốn giết, ra sức giết một người, có ai có thể thoát được?
Diệp Mặc cảm giác được trên người Nghiêm Cửu Thiên tản mát ra một thứ rất đáng sợ, nhưng hắn chỉ có thể nhận biết được, lại không cách nào hiểu rõ đây rốt cuộc là cái thứ gì, loại cảm giác này rất không tốt.
Tuyệt đối không thể chậm hơn y dù chỉ một chút, trong nháy mắt Diệp Mặc nảy ra ý nghĩ này, Vô Ảnh liền xông lên, cùng lúc Tử Đao mang theo sắc tím lóa mắt, xé toạc khoảng cách giữa hắn và Nghiêm Cửu Thiên.
- Huyễn Vân Hoa Sơn đao, giết!
- Lôi kiếm, Trảm!
Nghiêm Cửu Thiên bỗng nhiên có một loại ảo giác, y vậy mà lại cảm thấy kinh mạch của mình có thứ gì đó đánh lén. Không đúng, đây không phải là ảo giác, là thực sự có thứ đã đánh lén kinh mạch của y.
Uỳnh...
Tử Đao và thương ảnh màu đen mà Nghiêm Cửu Thiên đã hoàn toàn phóng ra va vào nhau. Tử Đao tiến thẳng về phía trước, không chút do dự, Huyễn Vân Hoa Sơn Đao, Hoa Sơn chỉ có có một con đường, phải giết!
Ngay khi va chạm với Tử Đao, Thương ảnh bằng khói đen của Nghiêm Cửu Thiên chậm lại một xíu xiu đó, đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ một chút đó là đã đủ rồi.
💬 Bình luận chương