Diệp Mặc đứng một bên nhìn cảnh sát đưa cá lọt lưới của bang Lưỡng Tê đi, cùng với sự dẫn dắt của người đàn ông kia, đi vào tổng bộ của nó để tìm kiếm chứng cớ trong đống phế tích. Trong lòng không khỏi cảm thán, không ngờ hắn cứu lại là một gã cảnh sát.
Hắn cực kì tán thưởng sự can đảm và khí phách của người cảnh sát này, dám một thân một mình tiến vào bang Lưỡng Tê không phải cảnh sát bình thường có thể làm được. Xem ra cảnh sát trừ những đồ ăn hại thì cũng có người nhiệt huyết. Nhưng tu vi của anh ta đúng là quá kém, thậm chí còn chả vào được Hoàng cấp.
Diệp Mặc không thiện cảm với hầu hết cảnh sát. Nhưng lần này lại là ngoại lệ. Nhớ lần đầu tiên hắn gặp cảnh sát là Hoàng Ngụ chơi đểu hắn, dẫn hắn vào đồn cảnh sát nhốt lại. Cuối cùng là Tô Tĩnh Văn đưa hắn ra ngoài.
Tô Tĩnh Văn, lúc Diệp Mặc nghĩ tới cô trong lòng có chút ấm áp. Tô Tĩnh Văn là một trong số ít bạn bè của hắn, ở Ninh Hải ngoài Thi Tu thì chỉ có Tô Tĩnh Văn. Chỉ là không biết bây giờ cô sống thế nào? Nhưng chỉ là quan hệ bạn bè mà thôi, nếu không mấy lần hắn đi Ninh Hải đều không có suy nghĩ đi thăm Tô Tĩnh Văn.
… Truyện được , việc của anh Tạ Uý Tranh không cần phải lo, hay là đi hỏi tình hình của Diệp Mặc trước là được. Hắn không những là bạn của mình mà còn là ân nhân cứu mạng mẹ, mẹ có biết mình làm thế cũng sẽ không nói gì.
…
Lúc này Diệp Mặc đứng ở bãi cát gần biển nhất ở Tiêm Hải Giác. Ở đây vốn dĩ nên là bãi biển vô cùng phồn hoa náo nhiệt, nhưng sau này vì bang Lưỡng Tê đến nên ở đây trở thành ở cửa cũng có thể giăng lưới bắt chim. Lúc đầu những thiếu gia thích chơi xe cũng vì nơi này trống trải không người mới đến đây đua xe.
Bên bến tàu nhỏ, mấy chiếc thuyền lớn đang dừng lại chắc là bang Lưỡng Tê, còn một bên là mất chiếc thuyền mô-tơ đang dừng.
Diệp Mặc kiểm tra một chút hướng thuỷ triều, xác nhận một chút nếu đáy biển có cái gì bị sóng biển đánh lên bờ, lại ở bên cạnh thu thập mấy thùng xăng.
Về phần thùng dầu ma-dút lớn, nhẫn của Diệp Mặc không chứa nổi nhưng hắn cũng không muốn đựng thứ này trong nhẫn của hắn. Vì vậy hắn chỉ có thể cho tàu mô-tô của mình kéo theo đằng sau một thuyền nhỏ. Vì hắn biết tìm được Huyết Sắc San Hô không phải chuyện ngày một ngày hai. Sau khi mọi chuyện chuẩn bị ổn thoả, Diệp Mặc lúc này mới tháo một chiếc tàu mô-tơ trong đó ra, chạy tàu mô-tơ theo hướng thuỷ triều, đi thẳng về phía trước tìm tòi.
Hắn tin rằng nếu có Huyết Sắc San Hô thì tuyệt đối không chỉ có một cây, chắc chắc còn có cây khác. Diệp Mặc định dùng thời gian một tháng đi tìm Huyết Sắc San Hô. Tuy hắn có một cây Thanh Hoa Thanh Diệp nhưng nếu chăm sóc thì cần thời gian quá dài. Hơn nữa Loại Thanh Hoa Thanh Diệp này hắn còn đưa cho Đường Bắc Vi rồi. Nếu có thể tìm thấy một cây Huyết Sắc San Hô thì có lẽ hắn không cần nhiều thời gian là đã có thể đột phá luyện khí tầng ba rồi.
Diệp Mặc biết Huyết Sắc San Hô sẽ không sinh trưởng ở trên cạn vì vậy ngày đầu tiên hắn lái tàu đi thẳng về hướng biển. Tuy thần trí của hắn tiếp cận gần 150m trên lục địa nhưng trên biển chỉ có thể dao động trong phạm vi 50m.
Nhưng phạm vi 50m này đối với Diệp Mặc mà nói đã đủ rồi. Hải vực có Huyết Sắc San Hô ít nhất mật độ linh khí phải dày đặc một chút. Tuy Diệp Mặc biết dựa vào phán đoán chỗ có Huyết Sắc San Hô cũng là không hoàn toàn chuẩn xác nhưng bây giờ hắn không có cách nào tốt, chỉ có thể phán đoán như vậy.
Một ngày xuống dưới, Diệp Mặc không có phát hiện nào nhưng lại phát hiện mô-tơ tàu đúng là quá lợi hại, hai thùng dầu chắc chắn dùng không được bao nhiêu ngày.
Ngày thứ sáu, lúc Diệp Mặc đã dùng hết một thùng dầu, không ngờ vẫn chưa tìm thấy bất cứ tung tích nào của Huyết Sắc San Hô. Lúc hắn đang nghĩ có phải mình tìm nhầm chỗ rồi không thì lại nhìn thấy một đảo nhỏ không người. Nói đây là một hòn đảo thì không bằng nói nó là một hải đá ngầm san hô. Phạm vi lớn nhỏ bên trên cũng mới chỉ có hai mươi mấy mẫu mà thôi. Chỗ nào cũng là đá ngầm, hơn nữa bên trên thì lớn, bên dưới thì nhỏ, hơi giống một hồ lô đảo ngược, chỉ là phần phía dưới đều bị nước biển che khuất.
Diệp Mặc nhìn đảo Hồ Lô này mà lại có một cảm giác quen thuộc. Hắn lập tức nhớ ra đảo Hồ Lô này đã từng thấy ở đâu đó, chính là tấm hải đồ trong hộp ngọc mà Quách Thái Minh đưa cho hắn, bên trên có một đảo Hồ Lô nhỏ như thế này.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc không chần chừ nữa, vội vàng cầm hải đồ, mở ra, quả nhiên bên trên bức tranh là một cái đảo Hồ Lô. Bức hải đồ da dê này sau khi Diệp Mặc lấy về, thì chưa từng xem xét cẩn thân, bây giờ xem lại không ngờ lại chính là chỗ này.
💬 Bình luận chương