Nếu như nói Đường Bắc Vi thiên vị Lạc Ảnh hơn, thì Diệp Lăng lại nghiêng về Ninh Khinh Tuyết hơn
Hư Nguyệt Hoa đối với việc Diệp Mặc có thể đem có thể đem Lục Na và Lương Tuấn về, trong lòng lại cao hứng. Tuy rằng hai người không mang tư liệu đi, nhưng bọn họ vẫn luôn sống ở khu vực trọng yếu nhất của Lạc Nguyệt, rất nhiều thứ đều có thể biết được
Một người có quyết tâm lớn hơn nữa, tâm trí có kiên định, khi đối mặt khổ hình, cũng rất khó duy trì không lộ ra bất kỳ điều gì
Diệp Mặc tuy rằng rất muốn cùng Lạc Ảnh với Ninh Khinh Tuyết nói chuyện riêng, nhưng hắn biết hiện tại Lạc Nguyệt tuy mặt ngoài không có gì, nhưng thực tế lại nguy cơ trùng trùng. Xử lý tốt, Lạc Nguyệt vẫn như mặt trời ban trưa, xử lý không tốt, một ít uy vọng tích lũy trước kia, lập tức liền hóa thành hư vô.
Cho nên hắn trước tiên cùng đám người Hứa Bình, Hư Nguyệt Hoa mở cuộc họp
Mà Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh thì không tham gia hội nghị lần này, bởi vì hai người vừa mới gặp mặt, cho nên các cô có rất nhiều lời muốn nói. Hơn nữa Ninh Khinh Tuyết chỉ phụ trách một mặt tài vụ, đối với hội nghị quân sự kiểu này không nhất định phải tự mình tham gia.
Rất nhiều chuyện, Hư Nguyệt Hoa biết, tuy Diệp Mặc thường xuyên rời khỏi Lạc Nguyệt, nhưng đối với biến hóa của Lạc Nguyệt lại vô cùng nắm rõ Bạn đang xem truyện được . Bọn họ là nước gồm nhiều quần đảo, binh lính chúng ta bây giờ cộng lại cũng không hơn hai mươi nghìn. Tôi cho là nên tập trung binh lực, trọng điểm đả kích là một đối tượng
Thư Đức Mạn nói, đây là câu nói đầu tiên trong các cuộc họp từ trước đến này
Hư Nguyệt Hoa gật gật đầu, không nói gì, lại nhìn về phía Diệp Tinh, dường như muốn biết ý Diệp Tinh
- Kỳ thật tôi đồng ý lời hai người của Hứa Nhị ca và Thư Đức Mạn, hệ thống mày nhiễu sóng điện tử đời mới nhất của Lạc Nguyệt chúng ta đã hoàn toàn có thể tác chiến di động. Hiện tại đã thử trang bị trên tàu sân bay số hiệu Lạc Thiên, phạm vi quấy nhiễu đại khái giống với máy nhiễu sóng số hiệu YXGRO, có thể đạt tới phạm vi một ngàn km, hơn nữa là quấy nhiễu rất mạnh. Nếu chúng ta lợi dụng tàu sân bay số hiệu Lạc Thiên cài đặt máy gây nhiễu sóng công kích là một ốc đảo nào đó, căn bản cũng không cần tập kích, chỉ cần quang minh chính đại bắn đạn đạo ra là xong
Diệp Tinh thấy Hư Nguyệt Hoa nhìn về phía anh ta, anh ta cười ha hả, chủ động nói.
Giọng điệu cứng rắn của Diệp Tinh vừa mới nói xong, toàn bộ phòng họp dường như đột nhiên yên ắng hẳn, Hoàng Ức Niên mới lớn tiếng kêu lên:
- Kỹ sư Diệp, anh đã thành công rồi ư?
Diệp Tinh thông qua việc Hư Nguyệt Hoa hỏi anh ta thuyên chuyển một tàu sân bay thí nghiệm, thì anh ta liền biết, anh ta cũng là bởi vì chuyện gần đây quá nhiều, mới không chú ý tới chi tiết, nhưng không ngờ nhanh như vậy đã thành công rồi.
Nghĩ đến trận chiến trước kia giữa Lạc Nguyệt và liên quân, mọi người trong phòng họp liền nhiệt huyết sôi trào. Lúc trước cũng là bởi vì có máy quấy nhiễu tiên tiến nhất, khiến cho hạm đội liên quân có được công nghệ cao bị thua thê thảm. Sự tình như còn đang ở trước mắt, không nghĩ tới hiện tại máy quấy nhiễu có thể di động rồi
Máy quấy nhiễu mà Diệp Tinh nói, hiển nhiên là khác với máy quấy nhiễu điện tử mà Lạc Nguyệt sẽ bán cho nước khác, hoặc là nói chênh lệch rất lớn.
Một khi tàu sân bay được trang bị máy quấy nhiễu tiến tới Indonesia, đạn đạo Indonesiaừ từ đều sẽ biến thành kẻ mù, như vậy còn không phải là mặc cho đạn đạo Lạc Nguyệt càn quét sao? Loại chiến tranh nghiêng về một phía kiểu này, người tham chiến nếu không thích mới là chuyện lạ
- Chỉ là đạn đạo chúng ta phần lớn đều đến từ nước Nga và nước Đức, chúng ta ngoại trừ sản xuất một ít đạn đạo phòng ngự ra, bây giờ vẫn không thể sản xuất số lượng lớn đạn đạo công kích quy mô lớn, chúng ta còn cần rất nhiều thời gian. Nhưng lúc này thời gian đã rất ngắn rồi vì độ chính xác của đường đạn chúng ta đã là hạng nhất thế giới rồi
Diệp Tinh lại nói.
Nói xong Diệp Tinh không đợi mọi người tỏ vẻ, cười lạnh một tiếng nói:
- Nếu cho tôi thêm chút thời gian, thì ta có thể không cần cho hạm đội đi tới Indonesia, cũng có thể giải quyết bọn họ. Tôi có thể làm ra đạn đạo mà bọn họ ngăn không được, khiến hệ thống phòng ngự của bọn họ trở thành đồ trang trí
Diệp Mặc tin tưởng Diệp Tinh có thể làm được, chiến tranh lần này là nhất định phải đánh. Nếu Lạc Nguyệt bị Indonesia và Philippines ức h**p, như vậy uy vọng mà Lạc Nguyệt vừa mới tạo dựng lên lại bọ tuột dốc. Về sau đến tống tiền sẽ càng ngày càng nhiều, lúc này, Lạc Nguyệt nhất định phải mạnh mẽ, cứng rắn xuất kích, đánh rớt côn trong tay kẻ thù, khiến bọn họ không còn cơ hội trở mình
Chờ thêm một hai năm, Lạc Nguyệt hoàn toàn đứng vững gót chân, quốc gia khác còn muốn cùng Lạc Nguyệt gọi nhịp, cũng không có tư cách rồi.
Hắn gật gật đầu sau đó nói:
- Bất kể là ai muốn ức h**p Lạc Nguyệt đều không được, đối với Indonesia và Philippines chúng ta nhất định phải đánh. Về phần đánh như thế nào, tôi tin tưởng Diệp Tinh. Tuy rằng có thể áp dụng biện pháp khác vững bước đi tới, nhưng lần này là lập uy, chúng ta nhất định phải dùng cách thức trực tiếp nhất, khí phách nhất cho bọn họ bạt tai. Cho bọn họ biết Lạc Nguyệt không phải nói ức h**p thì ức h**p, cho bọn ủng hộ bọn chúng hiểu rõ. Về phần đánh như thế nào, tôi đồng ý phương thức của Thư Đức Mạn, Indonesia không phải chỉ cách chúng ta một Ấn Độ dương sao? Chúng ta trước hết chiếm lĩnh một đảo của họ rồi tính tiếp
Nói xong Diệp Mặc nhìn nhìn mọi người nói:
- Mọi người xem chúng ta nên đánh đảo nào trước?
Hoàng Ức Niên cười ha hả nói:
- Nếu phải chiếm lĩnh một nơi, vậy đơn giản, chọn đảo Bali đi. Đảo này không nhỏ, mấy ngàn ki-lô-mét vuông, chủ yếu nhất nó là thắng địa du lịch của Indonesia, hàng năm đem lại cho Indonesia một lượng lớn ngoại hối, nếu chúng ta chiếm lĩnh nơi này, tôi nghĩ Indonesia muốn không thỏa hiệp cũng không được. Hơn nữa chúng ta đi Indonesia, đứng mũi chịu sào chính là chỗ này, chiếm lĩnh nơi này là tiện nhất thoải mái nhất
Không cần Hoàng Ức Niên nói, gần như tất cả mọi người nhìn về vị trí đảo Bali trên bản đồ, nơi đó quả thực chính là để cho Lạc Nguyệt đi chiếm lĩnh, không có bất kỳ người nào có dị nghị.
💬 Bình luận chương