Diệp Mặc vừa định lấy cuốn nhật ký đưa cho chị Nhan thì đột nhiên cảm thấy có điều gì không đúng, đồ chị Nhan đã cho hắn thì tại sao hắn phải trả lại? Lẽ nào trong này có điều gì bí mật ư? Chưa biết chừng chỉ cần hắn giao lại cuốn nhật ký cho chị Nhan thì muốn lấy lại cũng khó.
Nghĩ đến đây, hắn ra vẻ thật thà ngây thơ gãi gãi đầu nói: Bạn đang xem truyện được bất kỳ ai ở khu vực Nam Mỹ và người Do Thái di dân đến Lạc Nguyệt.
- Cái đó, kỹ sư Diệp, như thế có bị người ta bắt lại vì vi phạm nhân quyền hay không?
Úc Diệu Đồng lo lắng hỏi.
Diệp Tinh cười lạnh lùng:
- Không có thực lực thì đừng có nói đến chuyện nhân quyền chó má làm gì, nhân quyền ở Lạc Nguyệt chỉ bảo vệ cho người nắm quyền mà thôi, số còn lại thì chỉ là đồ bỏ, không phục tùng thì sẽ đánh, Lạc Nguyệt không sợ trận chiến nào cả.
- Được, sư đệ, tôi rất thích tính cách này của cậu, hay, không phục tùng là đánh, ha ha…
Lời của Diệp Tinh nói đúng tâm lý của Hứa Bình, những kẻ đó đều tạo phản trên đất Lạc Nguyệt thì còn đòi nhân quyền gì nữa?
Diệp Tinh đứng lên nói:
- Chiến tranh toàn diện đã sắp sửa bắt đầu rồi, chị Nguyệt Hoa nói không sai, đây chính là một cơ hội, là bọn chúng đã phát đi tín hiệu, chỉ còn nhiều nhất là một tiếng đồng hồ nữa những kẻ đó sẽ dồn dập đổ bộ tới. Tôi nghĩ lúc này chúng ta có thể thí nghiệm tên lửa khí quỹ mini rồi.
Từng mệnh lệnh được lần lượt phát ra.
Phó tư lệnh trưởng của lục quân Lạc Nguyệt Quách Khởi và Lý Tam Đao sau khi nhận lệnh đã bắt đầu chuẩn bị bắn tên lửa mini ở mức độ cao nhất. Tư lệnh không quân Lạc Nguyệt Thư Đức Mạn cũng đồng thời chuẩn bị sắp xếp, nhiệm vụ là ngay sau khi không quân của liên quân bị tê liệt, anh ta sẽ lập tức bắt đầu oanh tạc mấy trăm nghìn lục quân. Dưới sức mạnh khổng lồ của máy b** ch**n đ** ở Lạc Nguyệt thì anh ta không cần phải lo lắng về tên lửa tấn công từ mặt đất.
Trong khi đó Tổng tư lệnh hải quân của Lạc Nguyệt là Hoàng Ức Niên đã nhanh chóng dẫn theo hai hạm đội lặng lẽ rời khỏi Lạc Nguyệt, mặc dù hai hạm đội này về sau đều sẽ bị vệ tinh của Mỹ tất cả những điều này cũng chưa được coi là chấn động thì cuộc tấn công của mấy trăm nghìn lục quân lên bãi biển và thung lũng chính là một điều khiến người ta thấy kinh hoàng.
Tiếng xe tăng, xe thiết giáp nổ gầm gừ vang trời, chỉ cần nhìn là đã thấy choáng váng đầu óc.
Mà đây không phải là đóng phim, cũng chẳng phải là đang chiếu phim, tất cả đều hoàn toàn là thật. Cuộc tổng tấn công của liên quân đã chính thức bắt đầu, khi những cảnh này xuất hiện trên màn hình vô tuyến thì tất cả những con người trên thế giới đều có cách nhận thức mới về chiến tranh.
Mặc dù chiến tranh trong thế kỷ mới đều lấy chiến tranh về khoa học kỹ thuật là chủ yếu nhưng tâm lý đa phần mọi người đều thích ép đối thủ đến mức sụp đổ.
💬 Bình luận chương