Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Lôi Vô Kiệt nhìn chiếc thuyền kia, trong lòng hơi động, bèn hỏi: “Chiếc thuyền kia có tới được đảo Tam Xà không?”
Trân Châu nhìn hắn, lấy làm lạ: “Ngươi thật kỳ lạ, cứ nghĩ tới chuyện đến đảo Tam Xà làm gì vậy? Ở đó khắp nơi đều là rắn độc, bị cắn một cái là toi mạng đấy.”
“Ta muốn tới xem thử, dù sao cũng là điểm cuối của biển khơi trong truyền thuyết.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng. “Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”
“Được. Nhưng toàn bộ Bắc Ly chỉ có sáu mươi hai chiếc thuyền dài Tuyết Tùng.” Trân Châu cau mày suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta nhớ cha từng nói, dài bốn mươi bốn trượng, rộng mười tám trượng, là thuyền nhanh nhất của Bắc Ly. Trên đời này chỉ có thuyền dài Tuyết Tùng mới có thể đi sâu vào trong biển đến vậy.”
“Hóa ra là thế.” Lôi Vô Kiệt bừng tỉnh hiểu ra. “Trân Châu, ngươi rất hiểu về thuyền à.”
“Đều do cha nói với ta. Năm xưa cha ta là thợ mộc giỏi nhất trong thành, từng được gọi tới tham gia chế tạo thuyền Tuyết Tùng.” Trân Châu nói đầy tự hào.
“Ta hiểu rồi.” Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái, ôm cái bọc nói: “Vậy ta về trước tìm bằng hữu đã.”
“Mai ngươi có đến không?” Trân Châu hơi mất mát.
“Đương nhiên rồi, mai còn có chợ cá không?” Lôi Vô Kiệt hỏi.
“Có, lần này là chợ cỡ lớn, kéo dài ba ngày liền.” Trân Châu cười nói.
“Vậy mai ta sẽ dẫn bằng hữu của ta cùng tới.” Lôi Vô Kiệt nói với Trân Châu rồi quay đầu sang, nhìn chiếc thuyền lớn như đang suy nghĩ.
Quán trọ Quan Triều.
Tuy đặt tên rất phong nhã nhưng thực tế lại đổ nát hoang tàn, có thể sánh được với Tuyết Lạc sơn trang của Tiêu Sắt. Tiêu Sắt mệt mỏi nằm trên giường, hai mắt khép hờ. Đường Liên ngồi bên chiếc bàn, thấy sắc trời dần tối bèn lấy đá lửa ra đốt nến.
“Đại sư huynh.” Tiêu Sắt gọi một tiếng sư huynh rất hiếm thấy.
“Ta biết ngươi định nói gì.” Đường Liên ngắt lời hắn, thừa nhận. “Ta cũng đói.”
Cái bụng của hai người cùng kêu một tiếng.
Đường Liên thở dài: “Không nên để tên tiểu tử thối kia ra ngoài, tiểu tử kia quá không đáng tin cậy, đi suốt hai canh giờ vẫn chưa về, không biết chạy đâu chơi rồi. Chẳng lẽ... gặp bất trắc gì?”
“Không biết, chặng đường vừa qua chúng ta che giấu hành tung rất kỹ, cũng không có ai ý tới hắn, tiếp tục cúi đầu ăn cua.
“Được rồi, được rồi.” Đường Liên quát bảo ngưng lại: “Đừng làm trò nữa, bảo ngươi hỏi thăm thuyền, ngươi có hỏi được không?”
Lôi Vô Kiệt tức giận quay sang: “Có, thuyền ở đây không đi được xa như vậy. Hơn nữa quan gia cũng không cho đi.”
“Ngư dân bình thường bị cấm tới vùng biển cách đây trăm dặm. Đó là vùng biển của quan phủ, mười hai năm trước Bắc Ly ban bố lệnh cấm biển. Chỉ có thuyền quan của thành Đông Cập hoặc thuyền buôn có giấy thông hành mới được phép đi vào.” Tiêu Sắt nói.
“Ngươi biết lắm nhỉ!” Lôi Vô Kiệt tức giận nói. “Biết rồi sao còn bảo ta đi hỏi, lãng phí thời gian.”
“Bảo ngươi đi xem là xem gần đây có thuyền buôn lớn qua đây không, thuyền buôn lớn thường có giấy thông hành.” Tiêu Sắt nói.
“Đúng là có một chiếc.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên nói: “Một chiếc thuyền rất lớn, nó gọi là thuyền dài Tuyết Tùng. Cô gái kia nói thuyền này có thể đi tới vùng biển rất xa.”
“Thuyền dài Tuyết Tùng!” Tiêu Sắt và Đường Liên đều giật mình.
“Đúng vậy, trên thuyền đó còn có một lá cờ lớn rất uy phong, trên đó thêu một con phượng hoàng như đang tắm trong lửa bay lượn!” Lôi Vô Kiệt nhớ lại nói.
“Là thuyền của quan gia à?” Đường Liên cau mày hỏi Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt lắc đầu, thần sắc trịnh trọng. “Không phải, hình vẽ trên lá cờ là ‘Phượng Hoàng Vu Phi’, là gia huy của Thanh Châu Mộc gia.”
“Mộc gia?”
“Đúng. Gia tộc giàu nhất Thanh Châu, Mộc gia.”
Để tri ân độc giả đã để xác nhận nhé ^^
💬 Bình luận chương