Nguyễn Thị Anh dù hiền dịu nhưng trong lời nói rất có sức sát thương cùng uy h**p, Bùi Thì Hanh không khỏi toát mồ hôi lạnh. 10 năm trước, Thiệu Bình năm thứ nhất, khi đó Văn hoàng đế (Thái tông) tiến hành thăng chức, ban thưởng cho các quan, khi đó nội quan tuyên đọc từ sáng cho đến trưa mà vẫn chưa hết. Bùi Thì Hanh nóng lòng muốn được ban thưởng liền bí mật nói với Tư đồ Lê Sát rằng: “Ngày 1 tháng 5 sẽ có tinh khí con vượn đen ăn mặt trời nên sẽ có nhật thực, mà nhật thực thì nhất định trong nước sẽ có tai biến. Nếu bắt được con vượn sống đem về giết để trấn yểm thì mới tai qua nạn khỏi”.
Lê Sát là kẻ hữu dũng nhưng ít học, nghe Bùi Thì Hanh nói liền tin, lập tức tâu lên Văn hoàng đế sai quan các trấn Thái Nguyên, Tuyên Quang đốc thúc dân chúng lên núi bắt vượn. Kết quả huyên náo cả vùng Kinh Bắc, dân chúng bị thúc ép phải vào rừng bắt đến hàng ngàn con vượn, khỉ đủ các loại, đóng củi chở về kinh thành hao phí sức người, sức của không biết bao nhiêu mà kể. Sau đó Bùi Thì Hanh cùng Lễ bộ thị lang Trịnh Toàn Dương vốn là một đạo sĩ cùng làm phép. Sau đó cả hai đều được thưởng rất hậu.
Đến năm Thiệu Bình thứ 2, tháng 11 Bùi Thì Hanh lại lần nữa tâu lên sẽ có nhật thực, dùng cách cũ để trấn áp, khỉ, vượn hai vùng lần nữa gặp tai ương còn Bùi Thì Hanh lại được thưởng 50 quan. Có thể nói cả đời Bùi Thì Hanh chính là đạp trên xác khỉ, vượn mà bước lên, ăn cơm nhờ vào mặt trăng mặt trời.
Đến nay lại có nhật thực nhưng Bùi Thì Hanh không thể tính ra báo trước, làm dân tâm khủng hoảng, điều này làm cho Nguyễn Thị Anh rất bất mãn. Bùi Thì Hanh trên trán toát mồ hôi lạnh nói:
- Bẩm Thái hậu, lần nhật thực này không phải là do vượn tinh gây ra. Thần không bẩm tâu bởi vì tính ra đây chính là điềm lành. Mặt trời bị che khuất cũng không phải là chỉ đến bệ hạ mà là đến từ phương Bắc.
Nói đến đây Bùi Thì Hanh lại ra vẻ bí mật nhỏ giọng nói:
- Ý chỉ rằng nhà Minh sắp gặp tai ương. Mà Đại Việt ta sẽ đón hồi thịnh trị.
- Có thật vậy chăng?
Nguyễn Thị Anh bán tín bán nghi, thực tế nàng cũng không quá tin tưởng vào phán đoán của Thái sử viện. Nếu giỏi như vậy vì sao những lần bão lũ, mưa lớn, dịch bệnh tai ương lại không báo trước, suốt ngày đi đoán nhật thưc, nguyệt thực, bách quan trăm phương ngàn kế đi “cứu” mặt trăng, mặt trời làm cho bách tính phải lao khổ.
Nghe giọng điệu của Thái hậu tỏ ý nghi ngờ, Bùi Thì Hanh liền nói:
- Chỉ cần Thái sử viện chỉnh sửa một chút tung tin này ra thì dân chúng hẳn sẽ được trấn an.
Bùi Thì Hanh làm quan đã lâu, giỏi xem sắc mặt mà đoán ý. Hắn đương nhiên biết Thái hậu gọi hắn vào không phải bàn việc “cứu mặt trời” hay “bắt vượn tinh” mà là làm sao để tránh được điều tiếng ở bên trong kinh thành. Phải biết từ lúc bệ hạ lên ngôi đến nay lời đồn đã toả ra không ít. Điều này khiến cho Thái hậu khá lo lắng. Sở dĩ trước khi tung tin ra bên ngoài cần phải chỉnh sửa lại vì nếu ám chỉ tai hoạ ở phía Bắc chỉ sợ Bùi Thì Hanh có 9 cái đầu cũng không đủ cho Chính Thống hoàng đế (Minh Anh Tông) đem ra chặt.
Quả nhiên Thái hậu nghe được trong lòng liền vui mừng nói:
- Được, vậy việc này Ai gia giao cho khanh cùng Thái sử viện sắp xếp.
Cả thế giới này không hề hay biết rằng lúc này tại một ngọn núi gần huyện Cổ Lôi, một sản phụ lúc này đã tự mình hạ sinh một đứa bé. Sản phụ trìu mến nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tay, đứa nhỏ này lúc mới sinh vậy mà chỉ khóc có hai tiếng, sau đó lại có thể mở mắt trân trân mà nhìn nàng, ánh mắt vô cùng kỳ lạ, nó rất sáng tràn đầy sự hiếu kỳ với thế giới, nhưng đồng thời cũng dường như vô cùng già dặn chứ không phải trong sáng như những đứa trẻ khác. Trong lòng vui mừng nhưng nàng đồng thời cũng lo lắng vì biểu hiện của đứa trẻ, nghĩ một chút sản phụ liền nói:
- Từ nay, tên của con chính là Vô Niệm. Nguyễn Vô Niệm.
Dương Ninh xui xẻo bị Ngưu đầu Mã diện bắt nhầm. Hắn chưa tới số nhưng lại không thể trở về dương gian. Để che đậy tội lỗi, hai vị này cấu kết Phán quan để cho hắn trọng sinh lần nữa để chữa cháy. Kết quả 8 lần trọng sinh hắn đều chết bất đắc kỳ tử đều không sống quá năm năm: làm kỹ sư nông nghiệp bị ngộ độc thực phẩm chết; làm kỹ sư quân khí nhà máy bị nổ chết; xuyên qua Lộc Đỉnh Ký làm thuộc hạ Đa Long cũng bị Vi Tiểu Bảo hố chết, thậm chí trở về làm con của Hưng Đạo vương cũng hi sinh luôn trong kháng chiến chống Nguyên rồi...thật mẹ nó ta phải chết đến mấy lần nữa đây? Nhìn cái cổng luân hồi quen thuộc trước mặt, Dương Ninh nói.
- Đây là lần cuối chứ?
Phán quan đối với trường hợp này trong nhiệm kỳ của hắn cũng vô cùng đau đầu, hắn chỉ còn 100 năm nữa là hết nhiệm kỳ thôi lại gặp phải trường hợp này. Phán quan nói:
- Con người có cửu mệnh, ngươi chết đã chín lần. Ta chỉ có thể giúp ngươi lần này nữa thôi.
Đầu Trâu vội vàng gật đầu nói.
- Ninh đại ca, đây là lần cuối rồi, xin ngươi cố gắng giữ mệnh. Ta tin ngươi sẽ làm được. Cố lên.
Mã Diện cũng gật gù đầu ngựa.
- Đồng ý x2.
Dương Ninh cũng chán chường vô cùng đưa tay lau mặt nói:
- Ta cũng muốn sống, các ngươi nghĩ cảm giác chết đến 8 lần là như thế nào? Ta bây giờ cũng tê liệt dây thần kinh rồi, đối với cái chết cũng quen thuộc, số lần ta đi qua Quỷ môn quan còn nhiều hơn ba người các ngươi cộng lại đấy.
Phán quan suy nghĩ một chút liền nói:
- Lần này là lần cuối cùng, ngươi cũng không thể tiếp tục chết oan như vậy được. Lần này bọn ta sẽ hết sức giúp ngươi. Thế này đi. Cứ 5 năm một lần, ta sẽ đến thăm ngươi xem, có thể mang cho ngươi một cái gì đó. Đúng, cứ như vậy, tới giờ rồi, mau vào cổng luân hồi đi.
- Uy, có thể một năm một lần không, các ngươi quá…Á!
Dương Ninh còn chưa lải nhải xong thì Phán quan đã đạp hắn một cước ngã vào bên trong, trước khi bị biến mất vào bên trong hắn chỉ nghe Ngưu đầu Mã diện hô lớn:
- Ninh đại ca, nếu muốn gọi bọn ta chỉ cần đọc thần chú: Ba rô ba cơ, ba rô ba cơ ba chuồn, ba rô ba cơ, ba rô ba cơ ba bích.
- Bích mẹ ngươi! AAAAA!
main cực kỳ bá đạo, phong cách cơ bắp dùng lực phục người, tay xé hằng tinh
💬 Bình luận chương