Tiệm “Điềm” của Nguyễn Vô Niệm độc bá cả thị trường ở phủ Thanh Hoá. Một tháng riêng lợi nhuận thu về cho Nguyễn Vô Niệm đã đến 40 quan tiền. Nhìn vậy thôi chứ 40 quan tiền tại Đại Việt hiện tại đã là rất lớn, vàng bạc thì không cần nhắc đến bởi vì rất hạn chế trong lưu thông, ít nhất là 15 năm sống tại thế giới này Nguyễn Vô Niệm chưa từng thấy qua đỉnh bạc nào dù chỉ là bạc vụn.
- Ông chủ, ngài cho gọi tiểu nhân. Tiểu nhân sẽ mang sổ sách đến cho ngài xem.
Rất nhanh nhân viên liền gọi quản lý tiệm đến gặp Nguyễn Vô Niệm, đây là một người đàn ông trung niên chừng 40 tuổi tên là Mạc Khoa, con trai của một Hương cống thời Hồ, về sau thế sự loạn lạc lại không tiếp tục đi thi mà đi buôn, thế nhưng bị quân Minh cướp bóc cuối cùng cũng không gượng dậy được. Nguyễn Vô Niệm chọn hắn bởi vì hắn biết chữ, thời này kiếm người biết chữ đã rất khó, Mạc Khoa may mắn có cha biết chữ nên biết rõ chữ viết, Nguyễn Vô Niệm lại dạy cho hắn làm kế toán, quản lý cửa hàng. Nguyễn Vô Niệm lắc đầu nói.
- Không cần, lần này ta đến cũng không phải là để xem sổ sách, mà cần có chuyện nói với ngươi. Ngồi xuống đi.
Mạc Khoa nghe vậy liền lập tức ngồi xuống, đối với ông chủ trẻ tuổi này Mạc Khoa cực kỳ khâm phục, không chỉ đầu óc linh hoạt, biết làm ăn mà một tay học thức, toán số cũng cực kỳ giỏi, Mạc Khoa học được từ Nguyễn Vô Niệm suốt một năm, cũng mới học được chút da lông nhưng lại có thể giải quyết những con số tính toán trước kia một cách cực kỳ trôi chảy.
Ngược lại Vô Niệm đối với Mạc Khoa cũng rất hài lòng, kẻ này tuy lớn tuổi nhưng hiếu học, cũng thừa hưởng được cái mũi thính nhạy thương nhân của cha hắn, nên cửa hàng mọi việc đều quản lý đâu ra đấy, không cần Vô Niệm phải quá bận tâm. Lúc này Vô Niệm mới nói.
- Mấy ngày sắp đến chúng ta có thể sẽ phải chuyển dời đến kinh đô phát triển.
Nghe vậy Mạc Khoa không khỏi sửng sốt hỏi.
- Ông chủ, không phải ngài nói đợi thêm ba năm nữa mới đi sao.
Mạc Khoa đương nhiên biết rõ ông chủ muốn dời đi Đông kinh, theo lời ông chủ nói thì đó là thị trường lớn, còn những thứ kiếm được ở Lôi Dương cũng chỉ là muỗi mà thôi. Vô Niệm sở dĩ định ra ba năm sau mới đi Đông kinh là vì lúc này hắn còn nhỏ yếu, tuy tài sản của hắn đã có lên đến hàng trăm quan nhưng hắn cùng lắm cũng chỉ là hộ khá giả ở nông thôn, đến xứ kinh kỳ hắn chẳng là cái đinh gì cả. Thứ hai chính là vì hắn biết rõ 3 năm sau sẽ có một sự biến cố lớn dẫn đến thay đổi thế cục của Đại Việt, do đó hắn muốn ba năm đó đi Đông kinh để tìm vận may.
- Hiện tại tình hình có một chút đổi khác, ta trong triều đã có chỗ dựa, đi đến Đông kinh càng chắc chắn hơn. Vì vậy ngươi chuẩn bị một số người đi theo ta đến Đông Kinh trước, tiệm giao lại cho Lai Phúc, còn nữa, đồn điền bên kia dặn dò Võ Thanh phải tiếp tục mở rộng, sắp đến cử người đi châu Ái mua đất mua được bao nhiêu liền mua.
Đất đai ở vùng núi vốn rẻ, nhưng có thể trồng mía được, quan phủ còn cầu cho có ai khai hoang vùng đó để cuối năm báo thành tích lên trên để được khen thưởng đây, vì vậy Nguyễn Vô Niệm mua đất vẫn tương đối dễ, đút lót một chút là được. Hắn sau hai năm bên người cũng có mấy người tâm phúc, giờ nếu ra Đông kinh cũng xem như là có một đoàn đội hỗ trợ.
main cực kỳ bá đạo, phong cách cơ bắp dùng lực phục người, tay xé hằng tinh
💬 Bình luận chương