Khi nhìn thấy khuôn mặt kia, Tần Diệc cảm thấy kinh ngạc trong nháy mắt, rồi hắn lại lập tức nhăn mày: “Sao anh lại ở đây?”
“Anh tới tìm em.” Bùi Hàm Duệ nhìn chăm chăm vào mắt hắn.
Tần Diệc thay đổi mọi phương thức liên lạc, tìm được hắn cũng phải mất một khoảng thời gian, Bùi Hàm Duệ an bài công việc trong nước rồi dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới đây. Anh đã suy nghĩ suốt dọc đường về tình hình sau khi gặp Tần Diệc, cần nói cái gì, càng nghĩ anh lại càng nôn nóng.
Nhưng không ngờ rằng, đến khi thật sự gặp được, Bùi Hàm Duệ bỗng nhiên thấy an tâm hẳn, vốn dĩ có rất nhiều điều muốn nói nhưng rồi anh chẳng biết phải nói từ đâu, anh chỉ muốn ôm lấy đối phương thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa!
Anh vừa định áp dụng những xúc cảm ấy vào thực tiến, tiến lên một bước thì Tần Diệc không chút do dự đóng mạnh cửa lại, thiếu chút nữa đập gãy mũi Bùi Hàm Duệ.
“Tần Diệc! Mở cửa!”
Tần Diệc đứng sau cửa, tiếng đập cửa rầm rầm như đập thẳng vào lòng hắn. Toro lập tức lao ra từ trong phòng, sủa gâu gâu về phía cửa.
Tần Diệc nhắm mắt suy tư một hồi rồi mở cửa ra. Lần này Bùi Hàm Duệ không do dự một giây nào nữa, cửa vừa mở đã chen thẳng vào, động tác mạnh đến mức làm Tần Diệc suýt gạt rơi bức tranh treo trên tường.
Toro nhìn thấy vị khách không mời xông thẳng vào cửa thì lập tức xù lông, cảnh giác gầm gừ, nhe răng trợn mắt nhìn Bùi Hàm Duệ, sẵn sàng lao lên cắn bất cứ lúc nào.
Mày cau chặt hơn, Tần Diệc dùng một tay đẩy vai anh, tay còn lại nhanh chóng tóm lấy cổ tay anh, đè xuống, dễ dàng tạo ra một cư ly khó mà xóa bỏ.
Tần Diệc nhìn anh, nói: “Anh đến tìm em có chuyện gì? Không nhận được 100 vạn kia à?”
Nhưng lời này chẳng khác nào chậu nước lạnh đổ thẳng lên đầu Bùi Hàm Duệ, dập tắt tất cả vui vẻ và chờ mong trong lòng anh, mặt anh hơi giật giật rồi khô khốc nói: “Em biết rõ là anh tới đây không phải vì điều này mà.”
Sự kinh ngạc ban đầu đã dịu dần đi, Tần Diệc bình tĩnh nhìn anh: “Em cho là mình đã nói rất rõ ràng về việc giữa anh và em. Ngoại trừ chuyện đó thì em nghĩ chẳng còn việc gì khác có thể khiến anh phải chạy tới tận đây để tìm em.”
Ánh sáng nóng rực trong mắt Bùi Hàm Duệ tắt lịm, anh cố gắng tránh thoát khỏi bàn tay đối phương. Sự thong dong, trầm ổn mọi khi hoàn toàn biến mất, anh để lộ ra chút khẩn cầu yếu thế, thanh âm bình tĩnh nói: “Tần Diệc, lúc trước anh chưa xem hết những lời em nói công khai với báo chí, anh chưa từng yêu ai, cũng chưa từng nghiêm túc tự hỏi về cảm giác ấy. Lúc đó anh còn không biết, anh cho rằng đó chỉ là thích…..”
Âm thanh của anh ngày càng trầm thấp, lời nói có chút lộn xộn, ánh mắt ngóng nhìn Tần Diệc ngày càng chăm chú và thâm tình: “Trước đây anh cảm thấy, trong cuộc đời mình sẽ không có, cũng không cần thứ gì như tình yêu, nhưng bây giờ anh biết mình sai rồi…… Anh hối hận, Tần Diệc, anh không muốn làm người yêu không có tình yêu với em. Chúng ta bắt đầu một lần nữa có được không?”
Tần Diệc lại cau mày, trầm mặc nhìn anh thật lâu mới nói ra ba từ: “Em không tin”.
Biểu cảm khẩn cầu của Bùi Hàm Duệ lập tức cứng lại, rồi sau đó nó được thay thế bằng một nụ cười khổ, trong lòng anh như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, thiêu đến mức tim phổi đều đau đớn.
Cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình, Tần Diệc nói bằng giọng điệu không kích động, cũng không cố tỏ ra lạnh lùng: “Ngay từ ban đầu, anh đã nói rất rõ ràng, trong bảo tàng tư nhân của anh còn chứa nhiều tượng sáp như vậy. Anh còn cường điệu với em rất nhiều lần, rằng anh sẽ không thật lòng với bất kì ai. Nhưng anh đối xử với em quá tốt, em biết hết, thấy hết, vì vậy nên em lại ôm chút chờ mong với anh.”
“Thế nhưng…….”
Một từ ngữ lại làm cho trái tim Bùi Hàm Duệ đột nhiên co rút lại.
Tần Diệc dừng lại một chút, khóe môi nhếch lên tự giễu, hắn đón đôi mắt ảm đạm ẩn chứa đau khổ của Bùi Hàm Duệ, nói tiếp: “Sự thật chứng minh rằng em sai rồi. Thái độ và câu trả lời của anh cũng hoàn toàn khiến em tỉnh lại. Người giống như anh, có địa vị mà người thường khó có thể với tới, có sự nghiệp, có dã tâm, có nhiều chuyện tình yêu đầy phong lưu, chỉ cần quá giới hạn sẽ tránh thật xa, đối với cảm tình cũng lí trí và nghiêm cẩn như với công việc. Như vậy thì sao anh có thể yêu một người đàn ông lâu dài được?”
Bùi Hàm Duệ vội vã muốn giải thích, Tần Diệc đã lắc đầu cắt ngang: “Huống chi địa vị của chúng ta còn khác nhau như vậy, em thật sự không rõ, trong lòng anh, sự khác biệt giữa em và đám tượng sáp kia là gì? A, đại khái là người đầu tiên đá anh phải không? Bùi Hàm Duệ, anh cần một người tình biết đúng mực, biến tiến lùi, hiểu ý, em không phải người như vậy. Mà em cũng khác anh, em không thích chơi đùa tình cảm, em muốn một người yêu ổn định, lâu dài.”
“Tần Diệc, anh không…..”
Tần Diệc nhìn sâu vào mắt anh, vẻ mặt toát lên chút giải thoát: “Bao nhiêu năm nay anh đều như thế, thậm chí đến tận ngày đó anh vẫn vậy. Giờ mới qua bao lâu mà anh lại đột nhiên chạy tới trước mặt em nói rằng anh hối hận? Bùi Hàm Duệ, đến cùng thì đâu mới thật sự là anh? Hay là anh lại coi đây là một trò chơi mới? Em mệt mỏi lắm, em không muốn đoán nữa, cũng chẳng muốn dò xét cái gì. Bây giờ em chỉ muốn quy hoạch cho tốt công việc và tương lai của mình, tạm thời không muốn nói chuyện tình cảm nữa.
Nói xong, Tần Diệc đè lại tay anh, tách mở từng ngón tay rồi rút hẳn lòng bàn tay ra ngoài.
Bùi Hàm Duệ cố chấp ý. Dù sao phòng rất rộng, lại có hai tầng, quan trọng nhất là nhiều người thì càng đỡ tiền thuê nhà.
Nào ngờ, hắn vừa vào cửa đã thấy trong phòng khách có một gương mặt đàn ông quen thuộc. Người đàn ông mặc áo sơ mi và áo nỉ cắt cổ chữ v, anh đang ngồi xổm chỗ bàn uống nước, điên cuồng lau chùi những chỗ có vết sữa và lông chó.
Trong nháy mắt, Tần Diệc tưởng mình đi nhầm vào trường quay. Hắn lui mấy bước nhìn quanh, xác nhận rằng mình không đi nhầm phòng. Toro ngửi thấy mùi Tần Diệc thì lập tức lao ra, cào cào hai chân lên đùi Tần Diệc gâu gâu mấy tiếng, như thể nó đang lên án sao trong nhà lại có thêm một tên b**n th**!
Tần Diệc cúi đầu nhìn thì mặt nhất thời giật giật……..Vì sao Toro lại mặc quần áo? Đã vậy còn là loại dành riêng cho chó?
Hắn gạt chú chó sang một bên, nheo mắt nhìn chằm chằm người kia: “Bùi Hàm Duệ……anh vào bằng cách nào?”
Cuối cùng cũng lau sạch vết bẩn, Bùi Hàm Duệ đứng lên, chậm rãi buông tay áo đang xắn xuống, dịu dàng cười với Tần Diệc: “Anh đã thuê chỗ này của bà chủ nhà. Chỉ cần nghĩ đến việc em ở cùng một nhà với người đàn ông khác ở chỗ anh không nhìn thấy thì anh không biết mình mình sẽ làm ra chuyện gì.”
Thật sự không dự đoán được đối phương sẽ làm đến mức này, Tần Diệc nhất thời không biết nói gì, hắn có chút đau đầu nhéo nhéo mi tâm: “Vậy sao anh lại cho Toro mặc cái thứ này………”
“Toro? Em nói con husky hả?” Bùi Hàm Duệ cúi đầu nhìn nó, âm u nói “Quần áo không chỉnh, có là chó cũng không được.”
“………”
💬 Bình luận chương