Hồi bé, có một thời gian truyện tranh rất thịnh hành trong lớp.
Chuyền tay nhau đọc, nhưng chưa đến lượt Yến Hạc Thanh thì đã bị giáo viên tịch thu.
Đến kỳ nghỉ mới trả lại cho bạn học kia, nhưng sau kỳ nghỉ trong lớp bắt đầu theo đuổi thần tượng, siêu sao bóng rổ, siêu sao điện ảnh, chẳng còn ai nhắc tới truyện tranh nữa.
Sau này Yến Phong lớn, Yến Hạc Thanh dọn phòng nó lôi ra mấy quyển truyện tranh, mới lật xem vài trang thì bị Triệu Huệ Lâm bắt gặp rồi mắng té tát cả buổi sáng.
Mắng cậu không lo học hành mà dụ Yến Phong xài tiền bậy bạ, mua sách vớ vẩn cho mình đọc ké.
Lần đó Yến Hạc Thanh bị mắng một trận, còn ăn mấy bạt tai.
Lần chân chính được đọc truyện tranh là ở vựa ve chai, truyện tranh dạng bỏ túi xuất bản từ nhiều năm trước, gáy sách đã bung chỉ, nhưng Yến Hạc Thanh vẫn nhớ rõ đó là một buổi chiều rất đẹp.
Ánh nắng rực rỡ mà không gắt, chiếu vào mặt rất dễ chịu, sau vựa ve chai lốp xe chất từng đống, có thể chui vào đó ngồi.
Cậu ngồi trong một cái lốp xe, ánh nắng trên đầu bị che đi quá nửa.
Không ai bắt cậu nấu cơm, không ai bắt cậu lau nhà, c*̃ng chẳng ai sai cậu đi mua rượu.
Vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng lật giấy, thỉnh thoảng còn có gió thổi qua.
Cậu không nhớ rõ nội dung truyện, chỉ nhớ vệt nắng rọi xuống những hình vẽ đen trắng.
Yến Hạc Thanh yên lặng lật truyện tranh.
Có thể nhìn ra đây không phải sách mới nhưng được chủ nhân giữ rất kỹ, không có lấy một vết nhăn.
Trên bàn trà đặt một đĩa dứa hồng, còn có khối pha lê lập phương, ánh đèn đủ màu rực rỡ chiếu vào bức tường đối diện.
Tựa như trở lại hôm đó, lốp xe chất đầy, ánh nắng tĩnh lặng.
Phiếu giao hàng không có tên người gửi và số điện thoại.
Yến Hạc Thanh chẳng làm gì cả mà yên lặng nhận món quà này.
Điều bất ngờ là mấy ngày tiếp theo Lâm Phong Trí không còn liên lạc với cậu, c*̃ng chẳng đăng bài lên vòng bạn bè nữa.
Đảo mắt đã đến mùng tám, cục quản lý phương tiện đi làm lại.
Yến Hạc Thanh đem theo giấy tờ —— Thẻ căn cước, một tấm ảnh thẻ và giấy khám sức khỏe hợp lệ hồi nhập học năm nhất, cậu là người đầu tiên đến quầy đăng ký.
Điền vào đơn xin cấp bằng lái rồi nộp giấy tờ, hồ sơ được xét duyệt rất nhanh, hẹn năm ngày sau sẽ thi vòng một.
Đăng ký xong ra khỏi cục quản lý phương tiện, có người tới đưa danh thiếp quảng cáo, "Tự thi hả? Giáo viên dạy lái xe ba mươi năm kinh nghiệm, có sẵn xe tập lái, thu phí theo giờ, học vừa nhanh vừa rẻ nữa."
Yến Hạc Thanh đang định cầm thì túi rung lên.
Có người gọi.
Lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện tên Lục Lẫm.
Yến Hạc Thanh đi tới một chỗ yên tĩnh nghe máy, "Lục Lẫm?"
Cùng lúc đó, trụ sở Lục thị vừa kết thúc cuộc họp đầu tiên sau Tết, các nhân viên Lục thị thì thầm trò chuyện trong thang máy.
"Hôm nay Lục tổng cho tan họp sớm ghê!"
"Tôi có bấm giây mà, ngoại trừ mấy cuộc họp đặc biệt thì Lục tổng luôn kết thúc sau đúng hai mươi phút, một giây cũng không thiếu, tôi còn nghi anh ấy mắc chứng OCD nữa kìa."
——
Cả phòng họp rộng thênh thang chỉ còn mình Lục Lẫm.
Nghe giọng Yến Hạc Thanh, Lục Lẫm đặt bút máy xuống, "Đăng ký xong rồi à?"
Yến Hạc Thanh ngẩn ra một giây, sau đó nhớ lại lần trước Lục Lẫm đã nhận điện thoại của đại lý xe giùm mình.
Cậu đáp: "Dạ, vừa ra khỏi cục quản lý phương tiện."
"Cậu giúp tôi một việc nhé, thi vòng hai vòng ba tôi sẽ đi theo hướng dẫn cậu. Cho cậu sân tập lái giống sân thi vòng hai nữa."
Thi vòng hai sẽ đo đạc khoảng cách, vốn dĩ Yến Hạc Thanh định kẻ vạch trên bãi đất trống, giờ Lục Lẫm chủ động đề nghị nên cậu chẳng có lý do gì để từ chối, "Dạ."
Giọng Lục Lẫm đều đều, hầu như chẳng ai nghe ra cảm xúc trong lời nói của anh, "Cậu vẫn chưa hỏi giúp chuyện gì mà."
"Miễn là tôi có thể giúp được." Yến Hạc Thanh sốt sắng trả lời, "Anh đã nhờ thì tôi nhất định sẽ cố hết sức."
Lục Lẫm cũng không nói là nhờ việc gì, "Thi lý thuyết xong gọi cho tôi nhé."
Hai người đều ăn ý không nhắc đến chuyện hôm qua.
Cúp máy, Yến Hạc Thanh nhìn thấy phía đối diện có bãi xe đạp công cộng.
Sau Tết đi làm, đường lại bắt đầu kẹt xe.
Cậu đổi ý, không đến trạm xe buýt mà băng qua đường tới bãi xe đạp công cộng.
Chẳng biết có phải lúc nhỏ cha mẹ từng dạy cậu hay không mà hồi cấp hai mới lên xe đạp lần đầu tiên đã biết chạy.
Lấy điện thoại quét mã QR, đúng lúc này Wechat chợt hiện ra một lời mời kết bạn.
Yến Hạc Thanh ấn mở.
Ảnh đại diện là bầu trời xanh, tên là [ Dương Nhữ Thành.]
Yến Hạc Thanh biết cái tên này.
Phó khoa Sinh của đại học Bắc Kinh, cũng là giáo viên hướng dẫn của cậu sau này.
Yến Hạc Thanh chấp nhận lời mời kết bạn, chưa kịp gõ chữ chào hỏi thì Dương Nhữ Thành đã kéo cậu vào một nhóm chat.
【 Lớp 2 Khoa Sinh học khóa 20xx 】
Yến Hạc Thanh vừa vào, [ Lão Dương ] @ tất cả thành viên: Bạn học mới Yến Hạc Thanh đã vào nhóm! Vỗ tay, hoan nghênh, tung hoa!
[ Lý Hân Vũ ]: Vỗ tay!
[ Tưởng Đào ]: Hoan nghênh!
[ Vương Giang ]: Tung hoa!
Một hàng dài toàn vào công viên trong giờ hoạt động, chỉ hôm nay mới đặc cách một lần cho xe chở trẻ em ở các viện mồ côi khắp cả nước.
Cửa xe buýt mở ra, có một con dốc thoai thoải dành cho xe lăn, Yến Hạc Thanh lần lượt bế từng đứa lên xe lăn rồi đẩy xuống.
Tiểu Nhung là người cuối c*̀ng.
Đẩy tới tập hợp với nhóm dì Trương, đi được mấy bước, Yến Hạc Thanh nhìn chéo về phía trước.
Bắc Kinh A1111.
Lục Lẫm đã đến.
Nhưng cả ngày Yến Hạc Thanh vẫn không thấy Lục Lẫm đâu.
Đến giờ ăn tối, chơi xong xe điện đụng, viện mồ côi Rainbow Bridge tập hợp đến nhà hàng gần đó ăn cơm.
Chủ đề của nhà hàng này là khu rừng động vật, mô phỏng rừng cây hết sức chân thực, một dòng suối nhỏ chảy róc rách, đàn cá đủ màu bơi lượn, mỗi bàn ăn bằng gỗ dài đến 20 mét.
Thực đơn được thiết kế riêng cho trẻ em —— Bánh mì thịt, Omurice, cánh gà đùi gà nướng, đồ ăn hình thú dễ thương, trái cây tươi.
Và bánh quẩy nhồi tôm sốt dứa.
Yến Hạc Thanh gọi một phần bánh quẩy nhồi tôm sốt dứa.
Cậu cúi đầu ăn, từ lúc vào nhà hàng, cậu cứ cảm thấy có ai đó đang nhìn mình.
Cậu ngẩng đầu nhìn sang bên kia chiếc bàn dài, phát hiện là một người đã lớn tuổi.
Có lẽ là nhân viên cũ của viện mồ côi.
Yến Hạc Thanh lễ phép cúi đầu chào, người kia c*̃ng cười với cậu.
Mấy phút sau, tiếng loa thông báo vang lên.
"Mọi người ăn xong chưa ạ? Hoạt động thả đèn trời sẽ bắt đầu sau nửa tiếng nữa, ăn xong mau trở lại quảng trường phía trước đu quay nhé, mau tới nhận đèn trời của mình đi nào! Viết điều ước lên đèn trời, nguyện vọng sẽ thành sự thật!"
Trong nhà hàng vang lên tiếng reo hò không ngớt, lũ trẻ chưa ăn xong đều vội vã tăng tốc.
Giờ Yến Hạc Thanh mới biết còn có hoạt động thả đèn trời.
Chờ Tiểu Nhung ăn xong Omurice, cậu đẩy bé hòa theo dòng người tiến về quảng trường.
Gần tám giờ, bầu trời tối đen, đèn đường trong công viên đều bật sáng.
Cứ cách vài mét lại có một chiếc máy liên tục thổi ra bong bóng từ ban ngày đến tận bây giờ, với nhiệt độ hôm nay bong bóng ập vào mặt hơi lạnh nhưng chẳng ai quan tâm, còn chụp lấy đám bong bóng đủ màu trong không khí.
Ở các khu tham quan khác nhau, bài hát phát trên loa sẽ thay đổi tùy theo chủ đề.
Sắp đến quảng trường, từ xa bất ngờ vọng lại một bài hát trong không khí rộn ràng.
[There once was ship that put to sea
The name of the ship was the Billy O" Tea]
Là bài hát lần trước Yến Hạc Thanh và Lục Lẫm nghe chung ở quán nhỏ trong khu phố ăn uống đại học Bắc Kinh dưới cơn mưa.
Lũ trẻ không hiểu ca từ, chỉ cảm thấy giai điệu vô cùng vui tươi.
Tiểu Nhung còn hào hứng huơ tay múa chân.
Hôm nay bé vui đến nỗi quên hết ưu sầu, ngày xưa mỗi lần đụng vào chân bé luôn cúi đầu lặng im, còn hôm nay mắt bé cong cong như vầng trăng khuyết đáng yêu.
Mỗi đứa trẻ có một chiếc đèn trời nhỏ, Yến Hạc Thanh lấy giùm Tiểu Nhung rồi đưa cho bé một cây bút mực đã mở nắp, "Viết điều ước đi, có chữ nào không biết thì hỏi anh."
Tiểu Nhung vui vẻ nhận lấy rồi nhìn chằm chằm ánh nến bên trong, tì cằm lên đầu bút suy nghĩ điều ước của mình.
Một lát sau, ngòi bút hạ xuống phát ra tiếng sàn sạt rồi đột ngột dừng lại.
Tiểu Nhung ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Yến Hạc Thanh với vẻ thắc mắc, "Anh Yến, đèn trời của anh đâu ạ?"
Yến Hạc Thanh giải thích, "Anh không ——"
"Đây." Một chiếc đèn trời lớn xuất hiện trước mắt Yến Hạc Thanh.
Ánh nến rọi xuống, cậu hơi ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt Lục Lẫm.
Cùng với vô số đèn trời từ từ bay lên sau lưng anh, lung linh khắp trời.
Một giây sau, cậu nhận lấy, "Cho tôi thì anh lấy gì thả?"
"Thả rồi." Lục Lẫm gỡ bút máy trên túi áo, mở nắp ra rồi đưa cho Yến Hạc Thanh, ngòi bút hướng về phía mình, "Viết điều ước đi."
Yến Hạc Thanh đã từng ước rất nhiều lần.
Nhưng điều ước đơn giản nhất là mẹ xuất hiện trong giấc mơ của mình cũng chưa bao giờ thành sự thật.
Sau này cậu không còn ước nữa.
Khóe môi Yến Hạc Thanh hơi cong lên, "Không cần đâu."
"Chưa thử sao biết được." Dường như Lục Lẫm đọc được ý nghĩ của cậu nên nhét bút vào tay cậu, lòng bàn tay ấm áp ngắn ngủi chạm nhau, "Biết đâu lần này sẽ thành sự thật thì sao."
Đầu ngón tay chạm vào thân bút, Tiểu Nhung c*̃ng kéo góc áo Yến Hạc Thanh rồi nở nụ cười ngây thơ, "Anh Yến, tụi mình cùng ước nha!"
Yến Hạc Thanh cúi đầu nhìn chụp đèn bị ánh nến nhuộm thành màu vàng rực, cậu cầm bút nắn nót viết mấy chữ.
[ Nhìn thấy mặt trời mọc ngày 4 tháng 3 năm 20xx.]
Cậu không che lại nên Lục Lẫm thấy được.
Năm 20xx, hai năm sau.
Điều ước của Yến Hạc Thanh là hai năm sau được nhìn thấy mặt trời mọc.
Đáy mắt Lục Lẫm dâng lên một cảm xúc khó tả, anh nhìn Yến Hạc Thanh thật sâu, nhìn cậu chăm chú thả chiếc đèn trời kia.
Mười phút trước.
Trên đường đi Lục Lẫm vô tình gặp dì Trương, đi chung với bà là các nhân viên cũ ở viện mồ côi.
Nhân viên cũ biết Lục Lẫm chính là nhà tài trợ phúc lợi lần này, nhìn bộ vest có giá trị không nhỏ của anh cũng đủ biết là ông chủ siêu giàu!
Ở nhà hàng nhận ra Yến Hạc Thanh làm bà nhớ lại chuyện xưa, "Ấy, chẳng lẽ anh là ông chủ hồi đó muốn nhận nuôi Yến Hạc Thanh sao? À mà không giống, anh đâu có già như vậy"
Lục Lẫm dừng bước.
Nhân viên cũ xuýt xoa luôn miệng, "Yến Hạc Thanh đẹp thật đấy, hồi bé thì xinh xắn, lớn lên thì đẹp trai, tôi chưa từng thấy đứa nhỏ nào đẹp đến vậy, mười mấy năm rồi mà tôi vừa thấy nó là nhận ra ngay!"
"Tiếc là số nó khổ quá, cha mẹ chết cháy, cả nhà bị thiêu rụi, nó và em trai cùng vào viện mồ côi"
"Có một ông chủ cũng tốt bụng như anh muốn nhận nuôi nó, nhà giàu lắm, mở công ty lớn, nhưng nó lại trốn mất! Cuối cùng nhận nuôi em trai nó, ôi, số mệnh con người sao mà khác nhau quá"
Cảm xúc trong đôi mắt đen dần dày lên.
Yến Hạc Thanh đột nhiên quay lại, thò tay vào túi lấy ra món đồ đã cất cả ngày hôm nay giơ lên trước mặt Lục Lẫm.
"Nhìn này."
Lúc này ánh mắt Lục Lẫm mới dời đi.
Ánh đèn chiếu vào ngón tay Yến Hạc Thanh, là đồng xu một tệ tỏa ánh bạc lấp lánh.
Được đun rất lâu, mang theo hương vị nước sôi để nguội.
Lục Lẫm chưa kịp cử động thì Yến Hạc Thanh đã nắm lấy tay phải của anh.
Đồng xu ấm áp rơi vào lòng bàn tay anh.
Giọng thiếu niên bị tiếng reo hò chung quanh át đi, nhưng từng chữ lại chạm vào tim Lục Lẫm hết sức rõ ràng.
"Đây là đồng xu may mắn tôi ăn trúng."
Mắt cậu cong cong, phản chiếu ánh đèn trời sau lưng, "Dì Trương nói nó sẽ liên tục đem lại may mắn cho năm mới."
"Giờ tôi tặng nó cho anh đấy."
💬 Bình luận chương