Chương 155: Lớp thanh tu
Cũng không biết đâu là thật hay giả, dù sao thì người giỏi giang quá mức thường hay bị thổi phồng.
Thôi kệ, chuyện đó để sau. Cơn đau eo nhức chân vừa qua, hai chúng tôi lại chuẩn bị lên đường.
Miêu Miêu và Trần Lộ Nhiên không đi cùng. Nghe ý của họ thì hiện tại thiên hạ không yên bình như trước, Cục mật vụ 749 đã tăng cường lại một món pháp bảo thần tiên. Nhưng phong ấn hiện tại đã không còn vững chắc như trước. Người trong Đạo giáo lẫn độc hành giả đều muốn tranh đoạt, e rằng sắp có tranh chấp lớn. Chúng tôi muốn mời tiền bối Ứng Long xuống núi, tránh để xảy ra một cuộc huyết chiến."
Ứng Long thản nhiên: "Họ muốn đánh thì cứ đánh. Liên quan gì đến tôi? Quay về nhân gian, làm điều mình cần làm. Cô còn trẻ, nên tìm một bạn trai đi, kẻo đời lại tiếc nuối."
Miêu Miêu đỏ mặt, ngượng ngùng không nói nên lời.
Nguyên nhân huyết mạch độc hành giả bị xem như yêu nghiệt đáng tiêu diệt bắt nguồn từ trận đại chiến năm đó ở sơn trang Vân Mộng. Ông nội tôi bị ép rời khỏi thiên sư phủ, trên đường chạy trốn thì bị thương nặng, khi tỉnh lại đã trở thành hành thi, phải mai danh ẩn tích.
Trận bạo loạn đó làm thay đổi toàn bộ cục diện tu đạo, gần 80% cao nhân trong giới đều chết thảm. Long Hổ Sơn vì thế mới lập ra nhóm Thanh Vân thập lục tử, ông nội tôi là một trong số họ.
Nhưng cụ thể tai họa ấy là gì và sơn trang Vân Mộng rốt cuộc là nơi nào thì ông chưa bao giờ nói rõ, chỉ đôi lần ông nhắc đến vài bí mật liên quan đến thời thượng cổ, còn những điều khác đều im lặng.
Rõ ràng Ứng Long không mấy hứng thú tham gia chuyện này.
Chúng tôi xếp đồ đơn giản. Giao thông ở vùng quê không thuận tiện, Trần Lộ Nhiên chở hai chúng tôi lên thành phố rồi giúp mua vé đi thẳng tới Mao Sơn.
Từ xưa đến nay, tự tiện tới cửa môn phái luôn là điều kiêng kỵ.
Ứng Long vẫn tỏ ra điềm nhiên như không nhưng điều đó lại khiến tôi cảm thấy bất an.
Dù là đấu đơn hay quần chiến, một mình Ứng Long cũng không thể đối đầu với cả sơn môn, huống hồ bọn họ còn có hậu thuẫn.
Trận này e là khó tránh khỏi...
Tôi thầm suy tính đủ kiểu, trong đầu không ngừng diễn luyện các cách... Chạy trốn.
Đến Mao Sơn vừa hay là cuối tuần, lại gặp ngày nắng đẹp, du khách rất đông.
Trên đường leo lên bậc đá, tôi hỏi Ứng Long: "Nhiều người như vậy, lỡ có chuyện xảy ra thì đánh nhau kiểu gì?"
Ứng Long nhướng mày: "Ai nói với cậu là nhất định phải đánh nhau?"
"Chính anh nói là đến đây để 'đánh' Mao Sơn mà?" Tôi bất lực.
"Thượng binh phạt mưu, đánh đấm là việc của thổ phỉ, không phải cách của người khôn ngoan."
Nói rồi, Ứng Long thong dong dẫn tôi đi vào một đạo quán.
Tới nơi, ông rất lịch sự hỏi một đạo sĩ: "Chúng tôi muốn đăng ký vào lớp thanh tu, xin hỏi thủ tục thế nào?"
Đạo sĩ lễ phép đáp: "Trước đây quý vị có liên hệ đăng ký trước chưa ạ?"
"Chưa, chỉ nghe nói nên đến thử xem."
"Vậy xin chờ một chút, tôi sẽ liên lạc với sư huynh phụ trách."
Khoảng 20 phút sau, một nữ đạo sĩ chừng ngoài hai mươi tuổi tới. Cô nhiệt tình tiếp đón, hỏi sơ tình hình rồi đưa chúng tôi đi làm thủ tục ở hậu viện.
Vừa hay lớp thanh tu còn chỗ trống nên mọi việc rất suôn sẻ.
Gia nhập rồi, chúng tôi được phát đạo bào, xung quanh đều là những bạn trẻ tới trải nghiệm tu hành. Không khí có phần nhẹ nhàng, thân thiện.
Chúng tôi được phát kinh thư để sao chép và tụng đọc. Ứng Long rất ra dáng học trò, nhập tâm lạ thường khiến tôi ngớ người. Rõ ràng là đến tìm âm dương tiên thi, sao lại hoá ra tu đạo thực thụ thế này?
Buổi chiều, khi đang ăn cơm chay, tôi loay hoay múc canh trứng thì nghe có người gọi tên mình: "Trương Nguyên Cát?"
Tôi sửng sốt quay lại, một nữ đạo sĩ bước nhanh tới, càng nhìn càng thấy quen.
"Doãn Đào Đào?" Tôi bật thốt.
"Đúng rồi! Cậu xuất gia thật à?" Cô ấy kinh ngạc.
Đào Đào là hàng xóm thuở nhỏ của tôi. Tôi nhớ cô ấy hay kể mẹ mình là một bà đồng nổi tiếng, còn cha thì nghiện rượu, cả nhà sống dựa vào mẹ.
Lúc ấy cô đã có vẻ "thần bí", bạn học gọi trêu là "bà đồng nhỏ".
Lên cấp ba, tôi chuyển nhà, chúng tôi không còn liên lạc với nhau.
Tôi giải thích mình chỉ tới đây để trải nghiệm lớp thanh tu. Đào Đào mỉm cười: "Tôi cũng vậy, không ngờ gặp lại ở đây, đúng là duyên của Tổ Sư Gia."
Đúng rồi, bây giờ cậu đang làm gì?"
"Tôi là giám đốc của công ty quảng cáo tại Ma Đô, dạo này áp lực quá, muốn đi xa xả stress."
Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, cô ấy không nói thật.
Trên người Đào Đào có một luồng khí mờ mờ, đây dấu hiệu của vận xui hoặc tai họa từng xảy ra gần đây. Luồng khí như vậy nếu không tiêu tan sẽ chuyển thành sát khí, rất nguy hiểm.
Rõ ràng, Đào Đào đến Mao Sơn không chỉ để "xả stress", mà là để hóa giải tai kiếp.
Chúng tôi đang nói chuyện thì một người đàn ông cao lớn đến gần, khó chịu nhìn tôi: "Đào Đào, đây là ai?"
Cô ấy lễ phép đáp: "Hàng xóm hồi nhỏ của em, không ngờ gặp lại ở đây."
Anh ta chìa tay ra bắt, tôi không thích kiểu ngạo mạn của hắn nên làm lơ. Tôi bê bát canh nói: "Bạn tôi còn chờ, nói chuyện sau nhé."
Đào Đào cười nhẹ: "Ừ, thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây."
Tôi vẫy tay chào rồi ngồi xuống cạnh Ứng Long. Hắn vừa ăn vừa hỏi:
"Bạn của cậu à?"
"Bạn học hồi nhỏ, lâu rồi không liên lạc." Tôi đáp.
Ứng Long nói: "Người đàn ông đi với cô ta có Bạch Hổ sát trên người. Ở Mao Sơn thì không sao, nhưng rời khỏi đây., không quá ba ngày sẽ chết." Ứng Long húp một ngụm canh trứng của tôi, rồi nói tiếp, "Còn cô bạn của cậu, trên người có sát khí do người khác hãm hại. Người này có duyên với cậu, cậu có muốn cứu không?"
💬 Bình luận chương