Thanh Huyền vừa nói dứt lời, một nữ tử đang đạp phi kiếm nghe thấy hai tiếng "Mã Lương" chợt biến sắc, nét mặt trở nên âm trầm. Nàng cắn răng một cái, thân thể trầm xuống, bay tới đây. Nữ tử đó mặc một bộ trang phục thiếu phụ, nét mặt hồng nhuận hết sức tự nhiên. Đôi môi đỏ thắm, cộng với vóc người uyển chuyển, nhẹ nhàng bay đến.
Nữ tử đó đúng là người mà Mã Lương vẫn thầm nhớ từ lâu. Ngay cả khi sống trong chiến trường ngoại vực, hắn cũng không quên được tiểu sư muội Từ Tư của mình.
Đến nơi, nàng vái chào Thanh Huyền một cái, sau đó lạnh nhạt nhìn Vương Lâm. Đôi môi đỏ thắm khẽ hé mở, lạnh lùng nói:
- Ác đồ nơi nào dám giả mạo người của Chiến Thần điện chúng ta? Thanh Huyền sư huynh! Hãy trợ giúp ta chém chết kẻ này. - Dứt lời, nàng vỗ nhẹ vào túi trữ vật. Một cây hắc châm dài hai tấc xuất hiện trong tay. Nàng phất nhẹ cổ tay một cái, ném thẳng hắc châm về phía Vương Lâm.
Kích thước của hắc châm tăng nhanh, kéo theo một đám bụi mỏng, hóa thành một trận gió đen bắn về phía Vương Lâm.
Thanh Huyền ngẩn người, nhưng vẫn chưa ra tay mà lui lại sau vài bước. Lạnh lùng nhìn Vương Lâm, không nói tiếng nào.
Nét mặt Vương Lâm vẫn bình thản, trong lòng có chút châm chọc. Hắn vung tay áo, hóa ra một bàn tay vô hình, chộp lấy cây hắc châm một cách dễ dàng. Hắn hừ nhẹ một tiếng, nhanh chóng xóa bỏ thần thức trên hắc châm rồi cho vào trong túi trữ vật.
Khuôn mặt xinh xắn của thiếu phụ liền trở nên trắng bệch. Trên đôi môi đỏ thắm chảy ra một dòng máu tươi. Phi kiếm dưới chân nhất thời trở nên ảm đạm. Vẻ mặt nàng khiếp sợ, khó tin nhìn Vương Lâm. Trong ấn tượng của nàng, Vương Lâm không thể có được bản lĩnh như thế. Không nói tới việc hắn chẳng thèm để ý tới pháp bảo của nàng, riêng chuyện hời hợt xóa mất thần thức trên pháp bảo cũng đủ để cho nàng sợ hãi.
Đúng lúc này, từ trong đại quân tu sĩ của Chiến Thần điện có ba đạo kiếm quang bay ra. Sau khi đáp xuống đất liền hiện ra ba người. Một trong ba người đó chính là Dương Hùng. Hắn liếc mắt nhìn thiếu phụ một cái, rồi xoay người ôm quyền nói với Thanh Huyền:
- Để Thanh Huyền đạo hữu phải vất vả. Mã Lương sư đệ đúng là đệ tử của Chiến Thần điện chúng ta. Làm phiền đạo hữu phải dẫn đường.
Thanh Huyền liếc mắt nhìn mấy người một cái. Khẽ lắc đầu, sau đó ngự kiếm bay đi. Được một đoạn, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Dương Hùng đứng bên cạnh Vương Lâm, nét mặt tỏ vẻ tôn trọng. Thấy vậy, hắn cảm thấy sửng sốt. Sau khi suy nghĩ một chút liền thay đổi phương hướng đi về phía Lạc Hà môn.
Dương Hùng chẳng để ý tới những người bên cạnh, đứng trước mặt Vương Lâm, nhỏ giọng nói:
- Chủ nhân có biết Phượng Loan lão tổ? Người ngồi trên ngũ thải phượng xa chính là lão tổ. Người nói ta tới đón ngài tới gặp mặt.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn về phía đại quân tu sĩ đang di chuyển. Giữa đoàn người của Chiến Thần điện có một cái ngũ thải phượng xa. Trên phượng xa có một phụ nhân mặc trang phục cung trang. Như nhận thấy ánh mắt của Vương Lâm, nàng quay đầu liếc nhìn hắn một cái.
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên. Trong lòng hắn biết rõ, Phượng Loan lão tổ chính là thiếu phụ hôm trước đến tìm hắn lấy lại bản mệnh tinh huyết của Chu Tử Hồng. Trầm ngâm một chút, Vương Lâm đi theo Dương Hùng về phía trước. Khi đi ngang qua người Từ Tư, hắn lạnh lùng nhìn nàng một cái. Thần thức của hắn yên lặng lưu lại một chút dấu vết trong cơ thể nàng.
Sau một tháng, dấu vết đó sẽ phát tác. Đến lúc đó Từ Tư chắc chắn phải chết. Từ sau khi trải qua trận kịch biến ở Triệu quốc, đối với những người nào có địch ý với mình, cho dù là nam hay nữ, Vương Lâm đều trảm thảo trừ căn. Nếu Từ Tư đã ra tay trước, thì đừng trách hắn không nể tình.
Dương Hùng đi trước dẫn đường cho Vương Lâm, nhỏ giọng nói:
- Lâm Đào ở đây.
Phượng Loan quay lại nhìn về phía Vương Lâm, mở miệng nói:
- Vương Lâm! Ngươi có nguyện làm đệ tử ký danh của ta hay không?
Vương Lâm vột vàng gật đầu, bái tạ.
Chu Cẩn nheo mắt lại mà nhìn. Tu vi của Phượng Loan và hắn tương đương, đều là Nguyên Anh sơ kỳ. Nhưng đạo lữ song tu của nàng là Dương Sâm lại có tu vi đạt tới Nguyên Anh trung kỳ. Vì một chuyện nhỏ nhặt mà đắc tội với hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì thật không đáng. Chu Cẩn hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Phượng Loan sư muội đã đồng ý nhận hắn làm đồ đệ thì ta sẽ không truy cứu nữa. Thân phận của người này tạm thời đặt qua một bên. Lúc này đang lâm vào đại chiến, với tu vi Trúc Cơ trung kỳ của hắn, chỉ sợ là trên chiến trường cũng khó mà bảo vệ được suốt đâu. - Nói xong, hắn vung tay áo, xoay người bỏ đi.
Ba vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ còn lại, ngoại trừ một người bay về phía Phượng Loan, hai người kia cũng lắc đầu cười khổ, tản ra. Người bay về phía Phượng Loan chính là một trung niên văn sĩ. Đó cũng chính là người khiến cho Chu Cẩn phải e ngại: Tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ - Dương Sâm.
Hắn liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái rồi thở dài nói với Phượng Loan:
- Loan muội.Người này là thế nào?
Phượng Loan lạnh lùng nhìn trung niên văn sĩ, nói:
- Nếu không nhờ hắn, Hồng nhi chắc chắn đã chết ở trong chiến trường ngoại vực rồi. Năm đó, nếu không phải có ý kiến của ngươi thì tại sao
Hồng nhi lại phải đi vào nơi nguy hiểm như thế?
Trung niên văn sĩ trầm mặc một lúc rồi xoay người khom lưng, bái Vương Lâm một cái thật sâu. Sau khi đứng dậy, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc phù. Tay phải hắn khẽ miết lên đó một cái, liền ném về phía Vương Lâm, trong miệng nói:
- Ngọc phù này là do ta luyện chế thành pháp bảo cấp Nguyên Anh. Ta đã thu hồi thần thức của mình. Ngươi đem tế luyện có thể làm một thứ để bảo mệnh.
💬 Bình luận chương