Ngay lúc đó ta ra lệnh cho người hủy thi diệt tích.
Sau đó đưa cho Chu tiểu thư một túi kim châu, sai người đưa nàng đi xa.
Nàng quỳ xuống dập đầu với ta, vừa khóc vừa nói:
“Nhất định ta sẽ sống tiếp, không phụ tấm lòng của tiểu thư.”
Ta mỉm cười nói:
“Ta biết ngươi sẽ sống được. Ngươi rất kiên cường.”
33
Vì chuyện này, ta lại dày mặt đi tìm tiền phu quân của mình.
Đưa chuyện này ra ánh sáng chính thức, mới có thể tránh được hậu họa về sau.
“Người chết không thể sống lại, ngươi nghĩ thoáng chút đi.”
Lăng Thượng đang lục tìm đồ đạc, nghe vậy chỉ cười một cái.
“Được.”
Ta tiện miệng hỏi: “Ngươi đang tìm gì thế?”
“《Mai Hoa Phổ》, quyển có bút phê của lão Thái phó.”
Ta rất tự nhiên nói:
“Trong ngăn bí mật của bàn cờ cũ của ngươi, cái dùng khóa đồng ấy.”
Đó là kỳ phổ khi hắn còn nhỏ, lúc lão Thái phó dạy hắn đ.á.nh cờ.
Kiếp trước hắn luôn đặt bên án thư, thích lật xem kỳ phổ để tĩnh tâm.
Chỉ là lần đầu nó xuất hiện, là do ta vô tình tìm thấy.
Lần này hắn không tìm ra cũng là chuyện bình thường.
Lúc này, hắn lấy kỳ phổ ra, nói một câu:
“Đa tạ.”
Rồi không kịp chờ đợi mà ngồi xuống lật xem.
Ta nói: “Không cần khách sáo.”
34
Đến đầu xuân, chúng ta chọn một ngày lành.
Ta vào cung để bầu bạn với đường tỷ.
Tỷ uống thuốc giả chết, rồi nằm phục trong lòng ta, lặng lẽ chờ đợi.
Tỷ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, khiến ta cảm thấy mình béo béo hẳn lên.
Ngoài cửa sổ có một cây mai, nở rộ vô cùng đẹp.
Thật ra chúng ta đều sợ, cũng không biết thuốc này có đáng tin hay không, không biết kế hoạch có thể thuận lợi hay không.
Vì thế chúng ta nói năng lộn xộn toàn những lời ngớ ngẩn để giếc thời gian.
Ta kể với tỷ rằng ta đã mơ một giấc mơ, mơ thấy mình gả làm người ta.
Tỷ thấy thú vị: “Không biết dáng vẻ của muội khi làm thê t.ử người ta sẽ thế nào nhỉ? Ta thấy chắc sẽ giống mẫu thân của muội…”
Tỷ cảm thấy mẫu thân ta có số mệnh rất tốt.
Ta cũng nên giống mẫu thân ta, có số mệnh tốt như vậy.
“Cả đời này, tiếc nuối duy nhất của thẩm thẩm chắc là sớm tổn hại thân thể, không sinh thêm cho muội vài đệ muội làm bạn…”
Ta cắt lời tỷ: “Trong mơ ta sinh mười đứa con.”
Đường tỷ: “…Hả?”
“Trong đó ba lần khó sinh. Bọn họ còn khen ta phúc khí tốt, nào biết khi đó ta đau đến mức chỉ hận không chết quách cho xong.”
Đường tỷ nghẹn lại một chút, có phần do dự:
“Đau đến thế sao…”
Mẫu thân của tỷ chưa từng dạy.
Thật ra trước kia mâu thân ta cũng chưa từng dạy.
Thỉnh thoảng chỉ nghe nói có phụ nhân chết vì khó sinh.
Nhưng bọn ta chỉ là những tiểu cô nương, cũng chưa từng nghĩ sâu xa.
💬 Bình luận chương