Bên ngoài Bát Sát Hoàng Tuyền trận!
Sau khi Văn Nhược tiên sinh chứng mình được đúng thì Đinh Ngũ Cốc cũng không nói thêm gì.
Diêm Xuyên xác định đường đi rồi cũng không để ý đến mọi người nữa mà trợ giúp quân giáp bạc xử lý hai thi thể yêu xà. Hắn tuy rằng không động thủ nhưng mà sự từng trải lại trọng yêu hơn tất cả, hơi chỉ điểm một chút cũng để cho yêu xa đều được xử lý.
Các đó không xa, Mặc Vũ Hề lấy ra một chiếc quạt giấy rồi nhẹn nhàng quạt mà nhìn về Diêm Xuyên, hai mắt nàng dần dần nheo lại, đồng thời ánh sáng trong mắt càng phát ra rực rỡ.
Bởi vì Mặc Vũ Hề cảm thấy Diêm Xuyên mặc dù không có thể chất như Đinh Ngũ Cốc nhưng mà hiểu biết về đạo Phong Thủy cũng không hề kém hơn Đinh Ngũ Cốc.
- Văn Nhược tiên sinh, xem ra ánh mắt của ta không sai a!
Mặc Vũ Hề cười nói.
- Ánh mắt của Thánh Nữ vẫn luôn độc đáo. Nhưng mà, hết thảy vẫn phải đợi sau khi lấy được Vạn Diệu Yên Liên rồi lại nói!
Văn Nhược tiên sinh cười khổ nói.
- Tốt, đối với Diêm Xuyên ta vẫn rất chờ mong đấy!
Mặc Vũ Hề gật đầu nói.
- Tiểu Hạc nhi, mỗi ngày ngươi bắt hai con yêu thú cho bọn hắn!
Mặc Vũ Hề nói với Tiên hạc ở bên.
- Lệ!
Tiên hạc vỗ vỗ cánh đáp ứng.
Đinh Ngũ Cốc ở bên oán hận nhìn về Diêm Xuyên ở phía xa.
Dương Chí Cửu thì nhíu mày nhìn về Mặc Vũ Hề rồi cũng đồng dạng oán hận nhìn về Diêm Xuyên ở xa xa.
Thịt yêu thú Diêm Xuyên cũng không có giấu diếm lấy đi.
Chúng tướng sĩ đều có một miếng thịt yêu thú để ăn, nhưng số lượng dù sao cũng có hạn chỉ có 200 tướng sĩ đứng đầu được ăn.
Ăn thịt yêu thú tự nhiên để cho tu vi của tướng sĩ cấp thấp đột nhiên tăng mạnh.
Đã có máu yêu xà lại có thể hấp dẫn đại lượng dã thú như trước. Bởi vậy chúng tướng sĩ vẫn được duy trì ăn thịt như trước.
Lại đi qua mười ngày.
- A!
Hoắc Quang hét lớn một tiếng, trường thương trong tay ầm ầm va đập vào trên một tảng đá lớn.
- Ầm!
Tảng đá lớn ầm ầm nổ tung.
- Vương gia, thuộc hạ đã đạt đến Lực cảnh tầng tám rồi.
Hoắc Quang kích động nói.
- Ừ!
Diêm Xuyên thỏa mãn gật đầu.
Trong mười ngày này đều lần lượt có người đột phá. Ba ngàn tướng sĩ, Lực cảnh tầng năm đã có hơn trăm người. Hơn nữa vẫn còn gia tăng mỗi ngày.
Trên đỉnh một ngọn núi cách đó không xa.
Dương Chí Cửu đứng chắp tay, nhìn xuống quân giáp bạc phía dưới, Đinh Ngũ Cốc thì đứng một bên.
- Lực cảnh tầng tám? Hừ, một đám gián đất! Bạn đang xem truyện được tiến vào Phong Thủy trận.
Văn Nhược tiên sinh gật đầu nói.
- Lệ!
Tiên hạc vẫn có chút không cam lòng.
- Tốt lắm, tiểu Hạc nhi, Diêm công tử cũng vì muốn tốt cho ngươi. Ngươi liền ở ngoài trong coi a, đợi lúc phá trận tiếp ứng ta!
Mặc Vũ Hề rốt cuộc cũng mở miệng nói.
- Lệ!
Tiên hạc tủi thân mà cọ xát vào Mặc Vũ Hề.
Nhưng Mặc Vũ Hề vẫn không hề cảm động.
- Lệ!
Tiên hạc tức giận vỗ cánh bay lên trời.
Mắc Vũ Hề cười khổ một cái rồi lắc đầu không để ý nữa. Bới vì nàng biết rõ đây chỉ là Tiên hạc phát ra một chút nóng nảy mà thôi.
- Đi thôi!
Mặc Vũ Hề quay đầu nói.
- Ừ!
Diêm Xuyên gật gật đầu.
Đại quân chậm rãi đi vào Phong Thủy trận.
Giờ khắc này, Diêm Xuyên không còn ngồi ở trong kiệu nữa mà dưới sự ủng hộ của đám tướng sĩ chậm rãi bước vào bên trong.
Bên trong đen thui, dường như là một đường hầm, đi tới đi tới, xa xa phía trước đột nhiên xuất hiện một vùng sáng ngời.
Rất nhanh mọi người đều đi qua đường hầm.
Bước ra đường hầm, cảnh vật bốn phía trước mắt lập tức biến đổi.
Liếc mắt nhìn qua tựa như một thảo nguyên bao la, bầu trời thì có vô số mây trắng bồng bềnh.
Trên thảo nguyên, từng con thỏ trắng to béo đang ăn cỏ xanh màu mỡ.
Có một số thỏ trắng không biết tìm được củ cải trắng ở đâu mà đang vui sướng gặm.
Ba ngàn người bỗng nhiên xông vào để cho thỏ trắng ở gần lập tức như bị kinh hãi mà rất nhanh chạy đi. Chạy đi không được bao lâu lại ngây ngốc quên đi tất cả mà tiếp tục đơn thuần gặm cỏ xanh cùng củ cải trắng.
- Vương gia, đám người Triệu Côn Ngộ ở bên kia!
Xa xa, đại quân của Triệu Côn Ngộ đang đi về phía tây bắc.
Tốc độ hành quân rất nhanh, bởi vì ở phía tây hình như có một cái cột màu vàng thông thiên triệt địa, là một phong cảnh kỳ quái duy nhất ở trên thảo nguyên.
- Đinh Ngũ Cốc đó là cột gì?
Dương Chí Cửu hỏi.
- Thể chất của ta cảm ứng được đó là cửa để tiến vào bên trong.
Đinh Ngũ Cốc lập tức đắc ý nói.
- Chúng ta mau đi tới a! Đừng cho đám kiến kia lên trước!
Dương Chí Cửu lập tức kích động nói.
- Dương công tử? Quên Hoàng Tuyền Mã Ma rồi sao?
Văn Nhược tiên sinh nhíu mày nói.
- Ách?
Dương Chí Cửu nhíu lông mày lại rồi lập tức yên tĩnh.
- Diêm công tử, ngươi nhận biết được trận này a?
Mặc Vũ Hề hỏi.
Mọi người đều nhìn lại.
- Nghe nói qua một chút, chỉ có chờ lúc Hoàng Tuyển mở rộng ra mới có thể từ cây cột kia tiến vào phía trong trận!
Diêm Xuyên cũng không dấu diếm nói.
- Hoàng Tuyền mở rộng ra?
Mặc Vũ Hề nghi ngờ nói.
- Đợi lúc mây trắng trên bầu trời bị nhuộm thành màu vàng thì chính là lúc cửa vào mở ra. Đồng thời cũng là lúc hung hiểm nhất, mỗi ngày đều có một lần!
Diêm Xuyên nói ra.
- Ta nhớ ra rồi, ngày ấy tiến vào cửa khác lúc Hoàng Tuyền Mã Ma xuất hiện cũng là lúc mây vàng giăng đầy!
Ánh mắt Dương Chí Cửu sáng lên.
- Còn một thời gian ngắn, chư vị kiên nhẫn chờ a!
Diêm Xuyên nói với mọi người. Sáu đó hắn quay đầu lại nhìn về Hoắc Quang nói:
- Hiện tại, toàn quân giết thỏ, lấy máu thỏ!
- Ách? Vâng!
Hoắc Quang tuy rằng không hiểu nhưng vẫn rất nhanh đi chấp hành.
Gần ba ngàn tên tướng sĩ lập tức lĩnh mệnh kéo cung tiễn mà bắt đầu săn giết đại lượng thỏ trắng ở bốn phía.
- Giết thỏ?
Đinh Ngũ Cốc lộ ra vẻ khinh thường cực điểm.
- Đi, chúng ta đi đến cây cốt kia nhìn một chút!
Dương Chí Cửu kêu lên.
- Ừ!
Đám người Mặc Vũ Hề nhao nhao gật đầu.
Trong nháy mắt đám người Mặc Vũ Hề, Văn Nhược tiên sinh đã ly khai Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên cũng không để ý mà vẫn chỉ huy chúng tướng sĩ giết thỏ, càng nhiều càng tốt.
💬 Bình luận chương