- Trần Bình huynh chính là quan môn đệ tử của đại hiền Tư Mã Vân Thiên, danh động thiên hạ, chỉ cần một tiếng hiệu lệnh, tất sẽ có mấy trăm nho tu hưởng ứng a!
...
Mọi người đều hướng về phía nam tử áo trắng khen tặng một hồi.
Nam tử áo trắng Trần Bình hài lòng cười, tiện đà trịnh trọng nói:
- Mạnh Dung Dung chính là thần nữ, thần thánh không thể xâm phạm, không nghĩ tới một tên ngoại lai tầm thường, lại dám can đảm ở trước mặt gần vạn tu giả mà phi lễ với nàng? Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục! Các vị, lần này, thảo phạt liên minh nhất định phải làm cho tên vô sỉ thất đức kia giao ra thật nhiều!
- Tốt!
- Chúng ta nghe theo Trần Bình huynh!
...
...
Trong viện, một đám Nho sinh rối rít gật đầu, có kẻ nghĩa phẫn điền ưng, cũng có kẻ muốn lấy lòng Trần Bình.
- Tiên sinh, tiên sinh!
Một tên hạ nhân vội vàng hấp tấp chạy vào viện.
- Có chuyện gì?
Trần Bình nghi ngờ hỏi.
- Tên Diêm Xuyên kia đã đi ra!
Hạ nhân lập tức nói.
- Vậy sao? Rốt cục không làm con rùa đen rút đầu nữa rồi? Đi, mọi người theo ta dùng ngòi bút làm vũ khí, giáo hóa cái tên tiểu nhân thất đức vô sỉ này!
Trần Bình kêu lên.
- Tốt!
- Giáo hóa hắn đi!
... Bạn đang xem truyện được vô lễ với Chỉ Trần nữ thần, chúng ta đi ra ngoài đi!
Diêm Xuyên lắc lắc đầu nói.
Cho dù là kiếp trước, một đường trưởng thành của Diêm Xuyên, Chỉ Trần nữ thần cũng là Thủy Tổ theo truyền miệng của mọi người. Không người nào dám khinh nhờn một phần.
- Bái Nữ thần xong là có thể đi ra ngoài!
Đông Phương Chính Phái gật đầu.
Thanh Long như cũ mờ mịt không thôi. Chỉ Trần nữ thần? Chưa từng nghe qua a!
Mọi người đi ra Bách thánh chính khí đàn, đi về phía quảng trường, trực tiếp đi vào một gian cung điện trong đó.
Phong Thần điện!
Đối diện với Phong Thần điện là một địa phương gọi là Thiên điện! Người nơi đây rất đông, ra vào liên tục, nhưng mà trong Phong Thần điện lại cực kỳ vắng lạnh.
💬 Bình luận chương