- Không phải sư phụ không thấy thủ đoạn của Diêm Xuyên, nếu bây giờ làm như vậy, một khi Diêm Xuyên trở về thì cũng là ngày Ngự Yêu tông ta bị diệt!
Đại đệ tử Đan Thanh Tử quát:
- Ăn nói bậy bạ, Diêm Xuyên có một mình sao làm được chuyện gì?
Lưu Cương trừng mắt nói:
- Tầm nhìn hạn hẹp! Bạn đang xem truyện được , năm đại tông môn cùng đến, chúng ta không tham gia, lợi ích Cự Lộc thành rất có thể bị bọn họ chiếm lấy!
Mục Dã vương suy tư một lúc lâu, cuối cùng lắc đầu, nói:
- Nghe theo Lưu Cương, không giúp ai.
Lưu Cương thầm thở phào, nói:
- Sư phụ minh giám!
Đại đệ tử Đan Thanh Tử sốt ruột nói:
- Sư phụ!
Mục Dã vương khẽ thở dài nói:
- Tốt rồi, đi ra ngoài đi!
- Tuân lệnh!
Mọi người lùi ra khỏi đại điện.
Ra khỏi đại điện, hai sư huynh đệ chia thành hai phái. Một phe theo Đan Thanh Tử, bởi vì gã là đại sư huynh. Một phe theo Lưu Cương, vì họ tin tưởng năng lực của gã.
Sau khi tách ra, đại đệ tử Đan Thanh Tử sắc mặt tối tăm nói:
- Các vị sư đệ, mặc dù sư phụ không nhúng tay vào nhưng chúng ta không thể mặc kệ, lần này không tham dự, Ngự Yêu tông ta ở trong Vô Ưu thành không còn chỗ đứng!
- Chúng ta nghe theo đại sư huynh!
Bên kia.
Lưu Cương sắc mặt âm trầm nhìn đám người đi theo.
Lưu Cương trầm giọng nói:
- Đa tạ các vị sư huynh tín nhiệm, lần này có lẽ là cơ hội cho chúng ta.
Các sư huynh nói:
- A? Xin nghe cao kiến của sư đệ!
Lưu Cương trầm giọng nói:
- Năm đại tông môn chợt đến đây là vì cái gì? Bọn họ cách Vô Ưu thành rất xa, tại sao đến? Mục tiêu là Diêm Xuyên? Hay Hoắc Quang? Hoặc là Đại Hà tông? Hừ, vội vã như vậy chỉ chứng minh một vấn đề.
- A?
Lưu Cương trầm giọng nói:
- Chứng minh Diêm Xuyên, Hoắc Quang, Đại Hà tông có thể uy h**p đến bọn họ. Mặc dù bây giờ ta chưa nhìn ra thứ gì có thể uy h**p họ, nhưng làm rầm rộ như vây, Diêm Xuyên, Đại Hà tông tất nhiên có chỗ mạnh.
- Chúng ta chẳng những không thể ngồi xem, ngược lại phải trợ giúp Hoắc Quang. Dệt hoa trên gấm dễ, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới đáng quý. Huống chi nếu chúng ta thật sự mặc kệ, không cùng Hoắc Quang giúp đỡ nhau cũng là phản bội minh ước.
- Nếu đến khi Diêm Xuyên trở về, có lẽ Ngự Yêu tông ta sẽ gặp tai nạn diệt tông, huống chi dù chúng ta mặc kệ thì năm đại tông môn giành được Vô Ưu thành sẽ chịu chia lợi ích cho Ngự Yêu tông ta sao?
Các sư huynh gật đầu đồng ý:
- Sư đệ nhìn xa trông rộng!
Lưu Cương nghiêm túc nói:
- Sư phụ có đắn đo riêng, nhưng chúng ta nhất định phải làm điều gì đó, cho dù xảy ra chuyện cũng để sư phụ có đường lui, để Ngự Yêu tông không dính vào rắc rối, chúng ta tự mình quyết định, nếu ta đoán đúng thì Ngự Yêu tông ta qua đợt này chắc chắn sẽ cường thịnh lên.
Các sư huynh lên tiếng:
- Chúng ta nghe theo ngươi!
Vô Ưu thành, trên Phù Không đảo, phủ thành chủ, Diêm Vương điện.
💬 Bình luận chương