Thiên lôi như thác nước, hỏa long giáng xuống, trời phạt cuống bạo, hủy diệt các sông núi quanh Tử Tâm sơn trang, vô số tu giả bị liên lụy.
Nhưng Tử Tâm sơn trang thì lại bình yên vô sự.
Đám Hoắc Quang khó nén lòng lo lắng, nhấc chân tới cửa cốc, nhìn nhau.
Trong tia chớp, đôi nam nữ đang nhiệt tình ôm nhau.
Sấm chớp mưa bão bủa giăng, hỏa long gầm rống bốn phía, hai người như là không cảm giác được nguy hiểm càng như là nguy nan đang cổ vũ cho họ.
Nhìn hai người ôm nhau, Hoắc Quang, Phụng Âm Dương, Kim Đại Vũ, Khổng Ngạo Thiên cơ mặt cứng đơ, vội bỏ chạy.
Khổng Ngạo Thiên lầm bầm:
- Điều này sao có thể, làm sao có thể? Tại sao không đánh chết hắn?
Khổng Ngạo Thiên mới nói xong liền biết mình lại lỡ mồm, lén liếc mọi người, thấy cả đám mắt lạnh lùng nhìn mình.
Khổng Ngạo Thiên vội la to:
- Ta, ta, ta không nói cái gì hết á!
Tử Tử dần tỉnh táo khỏi mê đắm, lòng thả lỏng, mạnh đẩy Diêm Xuyên ra.
Tử Tử kinh kêu:
- Đừng!
Tử Tử hiểu nguyền rủa của mình rất kh*ng b*, không có Miêu Miêu ở, tiêu rồi!
Tử Tử khủng hoảng đẩy Diêm Xuyên ra, nhưng hắn bắt chặt đôi tay nàng, không tách rời.
*Ầm ầm!*
Biển sét cuồn cuộn đổ ập xuống, Tử Tử tràn đầy sợ hãi, nàng sợ Diêm Xuyên xảy ra chuyện gì.
Nhưng tia chớp đánh xuống lại quái dị biến mất, dù có nhiều sấm sét không ngừng đánh tới nhưng hình như không thể tổn thương đến Diêm Xuyên.
Thấy Diêm Xuyên bình an, Tử Tử thầm thở ra.
Diêm Xuyên dịu giọng nói:
- Ta đã nói rồi, ta phúc lớn mạng lớn, nàngd không khắc ta được đâu.
Tử Tử cắn môi vẫn thấy lo lắng.
Diêm Xuyên hít sâu, nói:
- Theo ta trở về, làm hoàng hậu của ta có được không?
Tử Tử biểu tình mơ màng, hỏi lại:
- Hoàng hậu?
Diêm Xuyên giọng điệu kiên quyết nói:
- Mặc kệ là lệnh của phụ mẫu hay tình của hai chúng ta thì nàng đều phải theo ta về, nàng là thê tử của ta, chỉ có thể cùng ta!
Tử Tử chu môi nói:
- Ta không nói không đi.
Diêm Xuyên mỉm cười, lại kéo Tử Tử vào ngực.
Thấy sấm sét không thể tổn thương Diêm Xuyên, lần này Tử Tử không chống cự.
Đông Thần châu, Đại Trăn hoàng triều, Yến Kinh, phía trên biển mây khí vận.
- Grao!
Khí vận kim long lần thứ hai gầm rống, biển mây khí vận dấy lên sóng to ngập trời. Hình như khí vận kim long rất là vui sướng.
Dịch Phong, Lưu Cương bước ra khỏi đại điện.
Lưu Cương kinh ngạc nói:
- Cái này, làm sao có thể? Ta cảm thấy Đại Trăn lại thêm một người, hơn nữa quyền vị còn tôn quý hơn chúng ta?
Lưu Cương hiểu đám người họ có thể nói là khai quốc nguyên lão, không có khả năng có người được phong quan vượt qua bản thân, thời gian trước cảm giác cũng là như vậy, nhưng tại sao hôm nay vượt qua chứ?
Dịch Phong cười nói:
- Lưu đại nhân không cần lo lắng, hoàng thượng tùy tiện phong quan tước, tất cả dựa vào cố gắng.
Lưu Cương mờ mịt nói:
- Nhưng sao ta cảm thấy phong quan tước mới này lớn hơn chúng ta? Dịch đại nhân, chắc ngươi cảm nhận được biển mây khí vận có chuyên môn xếp hàng quần thần, cứ cảm thấy người tân phong này đứng trước chúng ta.
Dịch Phong cười nói:
- Lưu đại nhân, ngươi quên ba loại người rồi.
- A?
Dịch Phong cười bảo:
- Hoàng hậu, thái tử, công chúa! Ngươi cảm thấy bọn họ được sắc phong sẽ tuột phía sau?
Lưu Cương lúng túng cười to:
- A? Ha ha ha ha!
Dịch Phong cười nói:
- Thái tử, không chúa là không đúng thật, chắc Đại Trăn ta có thêm một hoàng hậu, nếu ta không đoán sai thì vị hoàng hậu này ngươi cũng từng gặp.
Lưu Cương co rút, phút chốc nghĩ đến một người.
Lưu Cương cảm thán nói:
- Hoàng thượng đúng là dị nhân!
Người bình thường không ai dám đến gần Tử Tử, Lưu Cương thấy nàng lòng cùng run sợ, nhưng Diêm Xuyên thật sự cưới nàng làm thê tử?
Dịch Phong sửa sai nói:
- Không, hoàng thượng chính là thiên nhân!
Tử Tâm sơn trang
Diêm Xuyên tò mò hỏi:
- Tử Tử, mặt nạ màu vàng của nàng đâu rồi?
Tử Tử mắt lóe tia ngọt ngào, nói:
- Từ lúc bị chàng vén lên thì ta không định đội nó nữa, trước kia trong vòng hai trượng không ai đến gần, hiện tại lấy mặt nạ xuống thì là khoảng cách mười trượng. Nhưng có chàng ở gần là đủ rồi, ta không cần ai khác.
Diêm Xuyên gật đầu:
- Ừm.
Tử Tử tò mò hỏi:
- Tại sao thiên lôi đó không tổn thương được chàng vậy?
Diêm Xuyên nói:
- Ta có thể thu nạp nó.
- Ồ.
Tử Tử gật gù, không hỏi nhiều, có thể ở bên Diêm Xuyên là tốt rồi, cần hỏi lung tung?
Diêm Xuyên nhướng mày:
- A! Không đúng!
Tử Tử khó hiểu hỏi:
- Làm sao vậy?
Diêm Xuyên giật mình nói:
- Có lẽ ta sắp đột phá rồi.
Tử Tử lo lắng nói: Truyện được , không thể bỏ qua bất cứ khả năng nào, thánh chủ tin tưởng mới để ta đến, tuyệt đối không thể làm hỏng chuyện này, phải nhanh lên!
Cổ Nguyệt Thánh Tử con ngươi co rút, đạp bước đuổi theo.
Bên kia, trong một đại điện trên bản có viết ba chữ to 'Quý Thần điện'.
Có một tu giả vội vàng chảy đến.
💬 Bình luận chương