- Không sao, có những vết máu là được. Cái nào là máu của các huynh trưởng Dương Chí Cửu?
Diêm Xuyên thoả mãn nói.
Mặc Vũ Hề chỉ chỉ mấy vết máu màu đen. Diêm Xuyên cẩn thận thu thập mấy vết máu đen đó.
Nhìn một vòng xung quanh Bắc Mặc Điện, sau đó Diêm Xuyên và Mặc Vũ Hề lại trở về thành chủ phủ!
Trong phủ thành chủ, Văn Nhược tiên sinh c*̃ng đã đưa tới rất nhiều tư liệu thu thập được.
Diêm Xuyên cấp tốc xem hết số tư liệu đó. Trong lòng hắn đã nhất định. Hắn cười nói:
- Văn Nhược tiên sinh, tiên sinh thật là nhanh!
- Những cái này đều có hồ sơ. Ta tìm chút là có thể thấy được. Hơn nữa, ta cũng tìm được một ít tóc của Dương Chí Cửu, Cổ Nguyệt Thánh Tử!
Văn Nhược tiên sinh cười nói.
- Ồ?
- Ta tìm tới người phụ trách quét dọn phòng cho Dương Chí Cửu và Cổ Nguyệt Thánh Tử hàng ngày, từ trong đống phế liệu của bọn họ ta có thể tìm được chúng!
Văn Nhược tiên sinh cười nói.
- Vậy không thể tốt hơn!
Diêm Xuyên cười nói.
- Chàng tính làm thế nào?
Mặc Vũ Hề hiếu kỳ nói.
- Sính lễ lúc trước Dương Chí Cửu bỏ lại ở đâu?
Diêm Xuyên hỏi.
Tuy rằng Mặc Vũ Hề không thích sính lễ kia, nhưng vẫn lấy nó lại. Trong sính lễ có ba mươi sáu viên tiên thạch, tản mát ra khí tức nhàn nhạt.
Diêm Xuyên lấy từ đó ra một viên tiên thạch màu đỏ rực.
- Đây là tiên thạch hệ hỏa sao?
Mặc Vũ Hề không hiểu nói.
Diêm Xuyên lại lấy ra sợi tóc của Dương Chí Cửu, Cổ Nguyệt Thánh Tử, cùng với máu của huynh trưởng Dương Chí Cửu mà hắn thu thập được ở trong Bắc Mặc Điện.
Hắn cầm trong tay, sử dụng một chút pháp lực. Tóc và máu nhanh chóng hòa thành một thể, hóa thành một chất lỏng màu đỏ rực.
Nhìn chăm chú vào chất lỏng màu đỏ rực kia, trong mắt Diêm Xuyên nhất thời cứng lại.
Ầm!
Bàn tay Diêm Xuyên phát ra một tiếng Lôi Minh. Đó là tiếng sấm mùa xuân đến từ Thanh Thiên Lôi Vân, tiếng sấm mùa xuân vừa vang lên vạn vật tái sinh.
Trong chất lỏng màu đỏ, nhất thời xuất hiện một khí tức sinh mệnh.
Một bàn tay khác của hắn cầm lấy tiên thạch hệ hỏa, đổ lẫn chất lỏng màu đỏ và tiên thạch hệ hỏa với nhau.
Ầm!
Lại một tiếng sấm rền. Hai thứ hợp thành một thể cực kỳ viên mãn.
Vù vù!
Trong nháy mắt bên trên tiên thạch hệ hỏa ngưng tụ ra một con phượng hoàng hệ hỏa. Phượng hoàng khổ sở giãy dụa, nhưng không có cách nào trốn thoát được khỏi tiên đá.
- Đây là? Truyện được huyên nháo. Chẳng lẽ ngài đã quên mất?
Thượng Quan Uyển Nhi cười nhạt nói.
Trán Lam U Chân Quân lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn lập tức gật đầu nói:
- Tại hạ đã biết sai!
- Biết sai là tốt rồi. Phàm là người của Thánh Địa Đại Chiêu đều phải tuân theo quy củ, không nên để Thánh chủ thất vọng về ngươi!
Thượng Quan Uyển Nhi thản nhiên nói.
💬 Bình luận chương