- Nhưng trước đó không phải Lưu Cương đã nói sao? Bọn họ cạy miệng Xá Lợi Phật Đà biết được trong Yến Kinh còn có một cường giả thượng Hư Cảnh. Hắn còn mạnh hơn cả Khổng Huyền Thủy! Meo!
Miêu miêu lo lắng nói.
- Người kia sao? A, từ nửa tháng trước, ta đã nhìn ra người kia có một tia địch ý đối với ta. Lúc đó ta đã bắt đầu chuẩn bị. Thượng Hư Cảnh? Không hẳn ghê gớm! Đến lúc đó nói không chừng hắn căn bản sẽ không thể ra tay!
Tử Tử tự tin nói.
- Miêu? Miêu miêu hiếu kỳ nói.
- Ngươi đã quên Đinh Đầu Thất Tiễn Thư?
Tử Tử cười nói.
- Meo!
Miêu miêu c*̃ng lộ ra một nụ cười xấu xa.
Yến Kinh, Yến Hầu phủ!
Diêm Thu Vũ và một người mặc áo bào đen nghe thuộc hạ hồi báo.
Sau khi hồi báo xong, người thuộc hạ kia nhanh chóng rời đi.
- Hoắc Quang dẫn quân ra tới biên cảnh của Đại Trăn. Dịch Phong c*̃ng dẫn quân ra khỏi đội quân của Đại Trăn. Lần này bọn họ đã dẫn đi tám phần mười quan đội của Đại Trăn. Hiện tại ở các thành trì lớn chỉ có một vài thủ vệ mà thôi!
Người mặc áo bào đen trầm giọng nói.
- Giờ phút này trong nước Đại Trăn cực kỳ yếu. Cho dù là Yến Kinh, dũng tướng cũng chỉ có hơn nửa quân!
Diêm Thu Vũ gật đầu một cái.
- Diêm Xuyên dã tâm quá lớn. Ha ha!
Người mặc áo bào đen cười lạnh nói.
- Dã tâm lớn không tốt sao?
Diêm Thu Vũ cười lạnh nói.
- Tốt, đương nhiên tốt. Ha ha. Như vậy trong nước Đại Trăn sẽ dễ khống chế hơn rất nhiều. Đặc biệt là Yến Kinh này, rất nhiều thần tử đều là lão thần của Yến quốc trước đây, đều là thần tử của ngươi. Diêm Thu Vũ, chờ Hoắc Quang bọn họ chiến đấu cùng ngoại tông, chính là thời điểm ngươi đoạt lại tất cả!
Người mặc áo bào đen tự tin nói.
Diêm Thu Vũ gật đầu một cái, trầm giọng nói:
- Tu vi của ta được các ngươi dùng bí pháp đẩy lên tới Hạ Hư Cảnh. Nhưng ta vẫn vẫn lo lắng Diêm Xuyên! Truyện được làm hỏng chuyện lớn của hoàng thượng!
- Vâng!
Tham Lang gật đầu một cái.
- Bảo các tướng sĩ bí mật nghỉ ngơi. Doanh trại số 5 phụ trách điều tra xung quanh!
Hoắc Quang hạ lệnh.
- Vâng!
Tham Lang nhất thời đáp một tiếng.
Biên giới của Đại Chiêu, trên thành lầu của một toà thành trì.
Mạnh Văn Nhược phất chiếc quạt lông chim màu trắng, nhìn toà thành trì này.
Vài văn sĩ đứng bên cạnh.
- Có thể có chỗ nào đáng nghi ở đây không?
Mạnh Văn Nhược hỏi.
- Sư huynh yên tâm, tuyệt đối không có vấn đề. Tất cả đệ tử cường thế của Đại Chiêu đều đi tới Thánh Địa Đại Chiêu. Giờ phút này, các đại thành trì khá trống. Chúng ta đã bố trí rất nhiều, chỉ đợi Thánh Địa Đại Chiêu vừa bị tiêu diệt, những thành trì này lập tức đổi thành họ Đại Trăn!
Tên văn sĩ kia cười nói.
Mạnh Văn Nhược gật đầu một cái, lộ vẻ đáng tiếc nói:
- Thành trì của Thánh Địa Đại Chiêu thực sự quá nhiều, nhất thời ăn không vào!
- Sư huynh, như vậy đã không ít. Bên chỗ Hoắc đại nhân, chỉ cần thông được hai trung vị tông môn kia, Đại Trăn ta và nơi đây thông suốt thành một đường. Chúng ta ở bên này lại thành công nuốt lấy. Vậy ranh giới của Đại Trăn trước tiên đã mở rộng lớn nhất Đông Thần Châu!
Tên văn sĩ kia khẳng định nói.
Mạnh Văn Nhược hít sâu một cái, gật đầu một cái cười nói:
- Đúng vậy, ta quá tham lam. Tuy là nhiều thành trì như vậy, sau khi nuốt vào, cũng cần phải có thời gian rất dài để tiêu hóa!
Dưới chân một ngọn núi lửa cũng có rất nhiều quân đội đang tụ tập!
Tại miệng núi lửa, Kim Đại Vũ thu nạp rất nhiều địa hỏa, lại không ngừng luyện hóa chiếc chuông lớn cánh cửa Thiên Giới của mình.
- Coong!
Chuông lớn vừa vang lên, dung nham bốn phía liền bạo phát, ầm ầm nổ lớn.
Kim Đại Vũ há mồm nuốt chuông lớn vào, bay ra khỏi miệng núi lửa.
- Đại nhân, tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng. Chỉ có điều, nhân số của chúng ta không nhiều, rất khó khống chế được khu vực biên giới rộng như vậy.
💬 Bình luận chương