Từ trên núi xuống, Diêm Xuyên liền hạ lệnh:
- Hoắc Quang, ngươi đi chỉnh quân, nhất thiết phải chuẩn bị cho thỏa đáng sau đó đến nhà trúc chờ ta!
- Vâng!
Hoắc Quang tuân lệnh rồi liền lập tức rời đi. Hai mươi quân sĩ giáp bạc bảo vệ lấy Diêm Xuyên còn Lưu Cẩn thì đi theo Diêm Xuyên trở về nhà trúc.
- Bút lống đều ở đây chứ?
Diêm Xuyên hướng về Lưu Cẩn hỏi.
- Vâng, Vương gia tuy rằng rất ít khi dùng đến nhưng vẫn luôn để ở đấy! Truyện được Sâm Lâm này chính là một cái đại Phong Thủy trận, tuy rằng chín sao liên tiếp lần này đã đưa tới đại lượng âm phủ chi khí trung kích để cho trận pháp sinh ra sơ hở và yếu đi, nhưng mà làm sao có thể dễ dàng đi vào trong đó như vậy được?
Thiếu nữ cười nói, rồi lại tiếp tục nói:
- Bọn hắn tìm cửa vào? Vậy thì hãy để cho bọn hắn tìm đi! Văn Nhược tiên sinh không đến thì chỉ bằng vào đám Phong Thủy sư gà mơ kia thì khẳng định còn chưa đủ. Ta bây giờ sẽ không đi tìm đâu. Bên trong đại Phong Thủy trận này tất nhiên sẽ vô cùng hung hiểm, đi vào sớm thì chết sớm. Đợi người của tông môn ở khắp nơi đến thì để cho bọn hắn đi vào trước sau đó chung ta mới lại đi vào! Không thấy rằng đến bây giờ mà Văn Nhược tiên sinh vẫn còn chưa tới sao? Tới sớm cũng chỉ là vô dụng!
- Lệ lệ!
Tiên hạc lai tiếp tục kêu dài lên.
- Yên tâm, Vạn Diệu Yên Liên ở trong trận tất nhiên là của ta đấy!
Thiếu nữ lắc đầu rồi tự tin nói.
- Lệ!
- Tiếp tục tuần tra cho bản Thánh Nữ a, bản Thánh Nữ muốn tiếp tục tắm rửa!
Thiếu nữ lại đối với Tiên hạc cười nói.
- Lệ!
Tiên hạc gật gật đầu. Đôi canh khẽ vỗ liền bay lên trên trời cao, nhưng mà khí lưu được tạo ra do cánh vỗ quá lớn nên thiếu nữ bị đại lượng nước bắn tới rồi lập tức gội lên khuôn mặt thiếu nữ.
- A, tiểu Hạc nhi ngươi chờ, ta sẽ báo thù!
Thiếu nữ cười mắng với Tiên hạc ở trên trời.
- Lệ!
Tiên hạc mang theo sự đắc ý và vui sướng mà bay thẳng lên mây xanh tiếp tục đảm nhiệm việc hộ pháp.
Hộ Quân doanh đi ở bên trong rừng, vừa vặn hết một buối mới cách núi Long mạch không xa.
Diêm Xuyên ngồi trong kiệu vẫn kiên nhẫn chờ. Hoắc Quang và Lưu Cẩn đi theo bên ngoài kiệu.
- Dừng!
Trong kiệu đột nhiên truyền ra âm thanh của Diêm Xuyên.
- Phía trước dừng lại!
Hoắc Quang lập tức hét lớn một tiếng. Cũng may la chỉ có hơn hai ngàn tướng sĩ cho nên đội ngũ rất nhanh liền dừng lại.
Hoắc Quang tò mò nhìn về phía kiệu. Trong kiệu, Diêm Xuyên xốc lên ống tay áo ở tay trái làm lộ ra một cái bớt giống như hạt giống ở cổ tay.
Giờ phút này, cái bớt đang phát ra lục quang nhàn nhạt. Hắn khẽ vuốt vuốt cái bớt giống như hạt giống này rồi cười nhạt nói:
- Sau khi Soán Mệnh Diễn Sinh cũng chỉ có Độc Đằng ngươi là cùng một chỗ chuyển thế với trẫm. Đáng tiếc, hôm nay trẫm không có Tinh nguyên nên không có cách nào nuôi nấng ngươi, không có cách nào làm cho ngươi phát triển. Mặc dù Độc Chủng đã rất yếu nhưng cũng không có thay đổi về năng lực phân biệt độc. Nến như đã cảnh báo, tuy rằng chỉ vẻn vẹn một lần thì cũng có nghĩa là bốn phía tất sẽ có độc vật nào đó!
Độc vật?
Diêm Xuyên vén màn đi ra khỏi kiệu.
- Vương gia?
Đám người Hoắc Quang tò mò nhìn về phía Diêm Xuyên. Diêm Xuyên chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi nhìn xung quanh một vòng.
Đây là một cái hẻm núi, hai bên là núi đá, trên núi đá thỉnh thoảng có một số cây cối.
Diêm Xuyên thoáng dò xét liền đột nhiên thấy được một cây nhỏ rất xanh tươi ở giữa sườn núi, trên cây có hai trái cây màu hồng rất đẹp.
- Quả Túy Nguyên? Xem như không tệ!
Diêm Xuyên mỉm cười nói rồi sau đó hạ lệnh với Hoắc Quang:
- Hoắc Quang, đi lên hái xuống hai cây nhỏ kia, đừng để đụng vào hai quả nhỏ phía trên!
- Vâng!
Hoắc Quang đáp ứng một tiếng rồi chỉ qua mấy lần mượn lực hắn đã đến được giữa sườn núi.
Dựa theo yêu cầu của Diêm Xuyên, hắn nhổ tận gốc cây nhỏ kia. Tiếp theo liền rất nhanh xuống núi rồi mang theo lòng hiếu kỳ đi đến trước mặt Diêm Xuyên.
- Vương gia!
Hoắc Quang được lên cây nhỏ.
- Quả nhiên là quả Túy Nguyên!
Diêm Xuyên hài lòng tiếp nhận. Bỗng nhiên hắn nhíu lông mày lại, hình như có cảm ứng được điều gì đột nhiên nhìn về phía đỉnh núi.
Giờ phút này, trên đỉnh núi có mười tám tên nam nữ trẻ tuổi đang đứng đó. Cầm đầu là một nam tử áo đen, lông mày hơi nhăn lại, sau lưng có đeo một thanh trường kiếm, tay không rời kiếm với vẻ mặt to mò nhìn về Diêm Xuyên.
- Đại sư huynh, là hắn sao?
Những người khác nhìn về nam tử áo đen hỏi.
- Không sai được, tuy rằng bảy năm không thấy, nhưng mà cho dù hắn có hóa thành tro thì ta cũng có thể nhân ra!
Một nam tử áo tím bên cạnh hưng phấn nói. Vẻ mặt nam tử áo tím rất u ám, hắn nhìn về phía Diêm Xuyên với ánh mắt đắc ý cùng oán hận.
- Trên núi là người phương nào?
Diêm Xuyên trầm giọng hỏi.
- Diêm Xuyên, ngươi đồ ma bệnh đến hôm nay mà vẫn còn chưa chết sao?
Thiếu niên áo tím nói ra với vẻ mặt lạnh lùng và trào phúng.
- Hả?
Hai mắt Diêm Xuyên nhíu lại, từ trong lời nói của thiếu niên áo tím hắn liền cảm giác được một tia sát ý?
Hắn là ai?
💬 Bình luận chương