Chỉ một hàng chữ như vậy thôi đã khiến Nhạc Nha đỏ cả mặt.
Trần Dạng trước kia cũng không hay nói mấy câu thế này, cô còn hơi nghi ngờ có phải anh bị trộm số rồi không, nhưng mà nghĩ lại thì làm gì có ai có thể trộm được số của anh.
Nhạc Nha vô thức cong cong khóe mắt.
Cô đắn đo, nhắn lại cho Trần Dạng một biểu tượng cảm xúc mà Tạ Khinh Ngữ và Tô Tuệ vẫn thường hay sử dụng trong lúc chat với nhau, rất thích hợp để sử dụng vào lúc này.
Vương Khả Phỉ ở đối diện đúng lúc vừa đi giao bản thiết kế qua, thấy bộ dáng này của cô, tò mò hỏi: “Nhạc Nha, hình như cô đang vui lắm phải không?”
Nhạc Nha thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy.”
Tưởng Mỹ vừa ra khỏi văn phòng của Trương Thu tình cờ nghe được đoạn trò chuyện này của hai người liền cho rằng cả hai đã biết chuyện mình bị đuổi việc.
Cô ta cắn môi, muốn trào phúng Nhạc Nha.
Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Trương Thu nói mấy bản thiết kế dạo này của cô ta không tốt lắm, nhưng Tưởng Mỹ lại không nghĩ vậy, cô ta vẫn cảm thấy thiết kế của mình đẹp vô cùng.
Tưởng Mỹ đay nghiến nhất định là tại Nhạc Nha.
Cô ta không nói lời nào thu dọn đồ của mình, lúc sắp đóng máy tính lại còn nhìn thấy mấy dòng tin tức trên màn hình, xém nữa là tức đến mức ngất xỉu.
Tại sao đóng máy tính thôi còn bắt gặp được tin này.
Mỗi khi nhìn thấy chúng, cô ta lại nhớ tới những lần mình mỉa mai Nhạc Nha đừng chen chân vào chuyện nhà người ta, kết quả mình mới là người đang nhiều chuyện tự cho là đúng.
Vốn có thể làm hết ngày hôm nay mới rời khỏi công ty, nhưng Tưởng Mỹ thật sự không đợi nổi nữa rồi, mỗi giây mỗi phút ở lại nơi này chỉ như đang dày vò bản thân mình thôi.
Cô ta thu dọn gọn gàng tất cả mọi thứ rồi trực tiếp ra khỏi công ty.
Trong văn phòng đều dõi theo cô ta, ngoài miệng cũng nói mấy câu, nhưng người sáng suốt cũng có thể nhìn ra bọn họ không hề muốn tiếp xúc với cô ta chút nào.
Nhạc Nha bị cô ta liếc xéo cũng không hề thẹn với lương tâm.
Trương Thu đã đưa cho cô xem mấy bản thiết kế dạo gần đây của cô ta, đã không có linh khí thì thôi, phong cách cũng dần dần giống với nhà thiết kế nổi tiếng nào đó.
Thậm chí còn giống đến mức y như đang bao lâu, Nhạc Nha cảm giác được Trần Dạng bước lên gì đó.
Cô nghe thấy Trần Dạng nói chuyện với người khác, nhưng thanh âm quá nhỏ, cô không thể nghe bọn họ nói gì.
Nhạc Nha được thả xuống.
Chỉ vài phút sau, đột nhiên cô có cảm giác bị mất trọng lượng như thể đang bay lên cao, gió từ bốn phương tám hướng thổi tới, lướt qua người cô.
Nhạc Nha mơ hồ cảm nhận được gì đó.
Quả nhiên, một giây sau bịt mắt được tháo xuống, đập vào mắt cô là quang cảnh giữa không trung, cô đang đứng trên khinh khí cầu, xung quanh là những ngọn đèn nhỏ ấm áp.
Nhạc Nha hỏi: “Ngồi khí cầu ngắm mặt trời mọc sao?”
Hồi cô còn ở nước ngoài chưa từng được ngồi qua, chỉ thường xuyên xem mấy bức ảnh trên Weiibo, nhất là ở Thỗ Nhĩ Kỳ, được chụp rất đẹp.
Mà không đúng, bây giờ đang là buổi tối, ngắm mặt trời mọc ở đâu.
Vậy là ngắm cảnh đêm rồi.
Nghe thấy câu hỏi của cô, Trần Dạng cúi người ghé sát tai cô cười khẽ, đôi mắt thâm sâu nhìn thẳng vào mắt cô, “Sẽ thấy được ngay thôi.”
Trong màn đêm, đôi mắt lấp lánh của Nhạc Nha càng nhìn thấy rõ hơn.
Nhạc Nha ngồi trên máy bay không hề có cảm giác gì, nhưng bây giờ lại hơi căng thẳng, cô nắm lấy góc áo của Trần Dạng, lui về sau một bước chạm vào lồng ngực của anh.
Trần Dạng nắm lấy cằm cô, hôn lên môi cô.
Nhạc Nha bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, những ý nghĩ ban nãy lập tức bị ném ra sau đầu, hiện tại cũng không biết mình đang muốn làm gì nữa.
Khinh khí cầu bay cao dần, từ trên núi bay qua thành phố, vô số ngọn đèn ở phía dưới tụ lại thành cảnh đêm, lộng lẫy xa hoa, khu thành phố giáp ranh với biển, sóng biển ào ạt vỗ lên những bậc đá ngầm.
Trần Dạng đưa tay che kín mắt cô, nói bên tai cô: “Nhạc Nha, từ nay về sau em không được quên mất hình ảnh này, phải luôn ghi nhớ nó trong lòng.”
Thanh âm của anh khàn khàn.
Lông mi Nhạc Nha run rẩy, chạm vào lòng bàn tay của anh, hơi ngưa ngứa.
Cô gần đây biết rõ Trần Dạng có lòng chiếm hữu cực kì mãnh liệt, ngoại trừ buổi tối kết thúc kì thi Đại Học năm đó thì đây là lần đầu tiên cô được nghe lại ngữ khí này của anh.
Giống như cô chỉ có chết trong lòng của anh vậy.
Nhạc Nha khẽ ừ.
Lúc này Trần Dạng mới buông tay xuống, thấp giọng nói: “Em nhìn kìa.”
Nhạc Nha bắt lấy cổ tay của Trần Dạng, hít một hơi thật sâu rồi mới dám nhìn xuống dưới, toàn bộ cảnh đêm thành phố rực rỡ ánh đèn đã biến thành biển.
Nửa bên là biển, nửa bên là khu thành thị.
Ánh đèn lấp lánh nhấp nháy, rọi sáng qua vùng biển bao la, mang theo sắc vàng ấm áp, như những vì sao trong đêm tối tạo thành tên của cô, phản chiếu đến ánh mắt của cô.
Nhạc Nha hé môi, ngây cả người.
Pháo hoa đột nhiên bay lên, nở bừng giữa trời đêm trước mặt cô, tưng bừng rực rỡ, như thể không hề có kết thúc.
Trần Dạng vòng tay ôm cô từ phía sau, thấp giọng nói trên đỉnh đầu của cô: “Quà tặng em vẫn còn thiếu một món nữa.”
Đến lúc này Nhạc Nha mới chợt nhớ đến một chuyện.
Năm mười tám tuổi Trần Dạng từng tặng cô game tên “Mười tám tuổi” kia, trong đó cô đã mở mười tám món quà khác nhau.
Hồi chiều hôm nay anh đã bắt đầu tặng quà cho cô.
Mới đầu là kẹo, thỏ con, khí cầu... bây giờ đến pháo hoa, chỉ là thứ tự không giống trong game thôi.
Mười bảy món quà, vẫn còn thiếu một món nữa.
Món quà cuối cùng ở trong game là một chiếc hộp, sau khi cô mở ra là hai con người nho nhỏ tạo thành một trái tim, không biết ở ngoài đời sẽ biến thành gì đây.
Tim Nhạc Nha đập thình thịch, bốn phía đen như mực lơ lửng giữa không trung, tiếng pháo hoa dần dần kết thúc, trái tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thẳng đến lúc cô nghe thấy Trần Dạng nói:
“Gả cho anh nhé, Nhạc Nha.”
💬 Bình luận chương