Mộc gia nghĩ gì thì Mộc Thương Lan không biết, giờ hắn đã say bất tỉnh nhân sự rồi.
Không còn cách nào, linh nhưỡng mấy vạn năm, không nằm mất mười ngày nửa tháng e là chẳng tỉnh nổi.
Giải Lễ có chút khó hiểu, hắn không tin với thực lực của Mộc Thương Lan mà không giếc được Phượng Tích Lạc, dù là một trăm năm trước, hắn cũng làm được, tại sao không ra tay chứ?
Con người đúng là một khối mâu thuẫn, nếu là hắn, chắc chắn hắn chẳng quan tâm gì cả, kẻ nào khiến hắn không thoải mái, cứ giếc là xong, quản nhiều làm gì cho mệt.
Huống chi chuyện đó vốn dĩ là lỗi của Phượng Tích Lạc, chỉ một Phượng gia mà thôi, có gì phải sợ hãi.
Có vẻ như chuyện này đã đè nặng trong lòng hắn hơn một trăm năm rồi, sự xuất hiện của Mộc Thương Giác chẳng qua chỉ là vạch trần lớp ký ức bị phong ấn đó mà thôi.
Những chuyện xảy ra với Mộc Thương Lan, Lục Thanh Dữu và Sở Tiêu Cẩn đều không hề hay biết.
Trải qua một hai năm giao chiến, hai bên đều có thương vong không nhỏ.
Dĩ nhiên, tổn thất nặng nề nhất vẫn là bốn đại tông môn, ai bảo hành tung của Nguyệt Tông vốn đã bí ẩn như mây mù cơ chứ.
Có lẽ vì Hoang Cổ bí cảnh sắp mở, cho nên sau vài năm giao chiến, hai bên dường như bước vào thời kỳ tương đối hòa bình, Sở Tiêu Cẩn cũng không ra tay với họ nữa.
Thật sự là những kẻ thủ ác năm xưa đều trốn trong tông môn, hắn lại không thể dẫn người đ.á.nh thẳng vào cửa, nên đành thôi không tìm phiền phức nữa.
Tất nhiên, cũng không phải là không có cách.
Đã chờ đợi bao nhiêu năm nay, sự kiên nhẫn của hắn luôn rất tốt, tiếp theo đây, hắn cũng phải bế quan tu luyện.
Lục Thanh Dữu vốn tưởng rằng cuộc chiến giữa Nguyệt Tông và bốn đại tông môn sẽ kéo dài rất lâu, không ngờ chỉ một hai năm là kết thúc.
Nhưng như vậy cũng tốt, có thể cho họ thêm thời gian.
Muội ấy cũng chuẩn bị bế quan tu luyện, chỉ hy vọng lần xuất quan tới, tu vi của mọi người đều có thể tiến thêm một bước.
Thường thì tu vi càng cao, đột phá cảnh giới càng khó, nhưng đó là với người thường. Với một kẻ yêu nghiệt như Lục Thanh Dữu, nâng cao tu vi không phải là việc khó.
Bên cạnh thiên tài thường hội tụ toàn thiên tài, vì thế muội ấy tin rằng khi đại sư huynh và các sư tỷ xuất quan, chắc chắn sẽ làm lóa mắt tất cả mọi người, bởi vì họ đều là thiên tài.
Chỉ là, bên cạnh muội ấy còn có Miêu Miêu hay lẻn ăn vụng, nên nâng cao cảnh giới với muội ấy tổng thể mà nói vẫn hơi chút khó khăn.
Muội ấy quyết định trước khi bế quan sẽ bàn bạc với Miêu Miêu, liệu nó có thể ăn ít đi một chút hay không, như vậy tu vi của muội ấy cũng có thể tăng nhanh hơn chút.
"Miêu Miêu, chúng ta thương lượng chút nhé, lần này ăn ít đi một chút." Lục Thanh Dữu lén lút véo véo cái lá của Miêu Miêu.
"Hừ."
Miêu Miêu nghe vậy, giận dỗi lắc lắc cái lá, ủy khuất nói.
"Nếu không phải tại ta, muội đã sớm bạo thể mà chết rồi, đúng là qua cầu rút ván."
Vì quá kích động, bản thể của Miêu Miêu lại càng vặn vẹo dữ dội hơn.
"Ta không có!"
Lục Thanh Dữu hơi chột dạ, vì hành vi này nhìn thật sự giống qua cầu rút ván thật.
Muội ấy không nhịn được ho nhẹ một tiếng, cảm thấy vẫn còn có thể cứu vãn chút ít.
"Được rồi, muội cho ăn, nhưng không được ăn quá nhiều nhé."
"Được thôi!" Miêu Miêu vẫn rất hiểu chuyện. Có thể gặp được người bạn tốt như Miêu Miêu, đúng là phúc phận mà chủ nhân phải tu mấy kiếp mới có được.
Sau đó nó lại có chút khó hiểu, "Chủ nhân, người hoàn toàn có thể tu luyện ở bên trong Hỗn Độn Tháp mà, bên trong đó là Hỗn Độn chi lực, tu hành sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Đôi mắt Lục Thanh Dữu sáng lên, "Đây quả là một ý hay."
Hơn nữa, ở trong Hỗn Độn Tháp hình như không cần độ kiếp. Trước khi vào Hỗn Độn Tháp thử luyện, muội ấy mới chỉ là Nguyên Anh kỳ, sau khi ra ngoài, tu vi muội ấy nhảy vọt hai cấp.
Từ tu sĩ Nguyên Anh tấn cấp trở thành tu sĩ Luyện Hư, đây là cảnh giới mà người khác phải vất vả mấy trăm năm chưa chắc đã đạt tới.
Quan trọng nhất là, muội ấy không hề trải qua Lôi Kiếp, cảm giác cứ như ngồi hỏa tiễn bay vậy.
Nếu thật sự là thế này, vậy thì cái hack này của muội ấy hơi bị lớn rồi.
,
💬 Bình luận chương