“Huynh nhìn nhầm rồi thì phải! Ta lại không biết Ngũ Hành Giới từ khi nào đã có Cực phẩm Phi Thiên Phù rồi.”
Đại sư huynh Phù Phong không vui nhíu mày: “Ta chính là tu vi Kim Đan hậu kỳ, muội dùng bùa gì, ta có thể không nhìn ra sao? Sư phụ ta cũng đi tìm muội rồi đúng không?”
Bạch Vi thở dài một hơi, nàng vốn định làm người chừa lại một đường, ngày sau dễ bề gặp mặt, không ngờ vị đại sư huynh Phù Phong này cứ nằng nặc không cho nàng chừa lại, vậy thì không trách nàng được rồi.
“Đúng vậy! Trần phong chủ đã tìm ta, ngài ấy cũng cảm thấy Phi Thiên Phù trong tay ta là cực phẩm linh phù, ta nói không phải, ngài ấy còn không tin, cứ nằng nặc bỏ ra năm trăm viên trung phẩm linh thạch mua đi rồi.”
Mấy người Phù Phong hít vào mấy ngụm khí lạnh, Nguyễn Ngọc càng là cao giọng đến mức hét lên.
“Ngươi ăn cướp à! Cực phẩm linh phù đều bán hai trăm viên trung phẩm linh thạch, dựa vào đâu ngươi bán năm trăm viên trung phẩm linh thạch.”
Bạch Vi lộ ra vẻ mặt rụt rè sợ hãi, lại lùi về sau mấy bước.
“Nguyễn Ngọc, tỷ làm ta sợ rồi. Ta một người từ Phàm Nhân Giới tới, mới nhập tiên môn được bao lâu, làm sao biết được giá trị của linh phù, đều là Trần phong chủ chủ động đưa cho ta. Hơn nữa, linh phù này của ta vốn dĩ là sư phụ tặng cho ta, ta làm sao nỡ bán lấy tiền chứ!”
Mấy người nhìn nhau, thì ra bùa này không phải do Bạch Vi tự vẽ. Tâm trạng của mấy người Phù Phong kỳ lạ thay lại tốt lên, ngay cả chuyện cực phẩm linh phù bán năm trăm trung phẩm linh thạch cũng không khó chấp nhận đến thế nữa. Bạch Vi cũng không sợ lời nói dối bị vạch trần, chưởng môn đã xếp nàng vào hàng ngũ thiên kiêu của Kiếm Tông, cùng với các phong chủ khác tự nhiên sẽ giữ kín át chủ bài của Bạch Vi.
“Các người tìm ta còn có việc gì không? Không có việc gì ta phải luyện kiếm rồi.” Lời đã nói ra, chỉ là không biết cá có cắn câu hay không.
“Bạch Vi, năm trăm viên trung phẩm linh thạch đắt quá, muội bớt một chút, ta mua của muội mấy tấm.”
Đại sư huynh Phù Phong lý trực khí tráng đưa ra yêu cầu. Bạch Vi trong lòng vui như mở cờ, ngoài mặt lại giả vờ rất khó xử.
“Chuyện, chuyện này không hay lắm đâu? Bởi vì ta còn chưa tới Trúc Cơ, không biết ngự kiếm phi hành, sư phụ ta đặc biệt chuẩn bị cho ta...”
Đại sư huynh Phù Phong liếc Nguyễn Ngọc một cái, đối phương lập tức đọc hiểu ánh mắt của hắn.
“Bạch Vi, có thể muội không biết, trong nội bộ tông môn không cho phép mua bán phù triện và đan dược...”
Bạch Vi quay người liền định đi, Nguyễn Ngọc gấp gáp.
“Người này, sao muội lại như vậy! Ta còn chưa nói xong, muội chạy cái gì?”
Bạch Vi vẻ mặt vô tội: “Ta định quay về tìm Trần phong chủ đòi lại linh phù, rồi trả lại tiền. May nhờ có Nguyễn Ngọc, ta đều không biết tông môn còn có quy định này, nếu không thì phạm phải sai lầm lớn rồi.”
Sắc mặt đại sư huynh Phù Phong và Nguyễn Ngọc giống như bảng pha màu bị đổ gia vị, lúc đỏ lúc xanh, hai người không biết ý trong lời này của Bạch Vi là thật lòng cảm ơn, hay là chỉ gà mắng ch.ó.
Nhìn sắc mặt nàng bình thường, chắc là không có ý chỉ dâu mắng hòe đâu, nhỉ?!
💬 Bình luận chương