“Sư phụ, ta muốn theo yêu vương đi xem thử, người và các sư huynh nếu gấp gáp về tông môn, mọi người cứ xuất phát trước, ta tự mình về.”
Nằm ngoài dự đoán của Bạch Vi, Nhậm Cửu Khanh vậy mà lại quyết định dẫn theo hai vị sư huynh cùng cô đi tới đó. Bạch Vi trong lòng cực kỳ không muốn, cô muốn nhân cơ hội này tách khỏi sư phụ và các sư huynh, đem Thiên Thang thả xuống Côn Lôn Sơn, giúp cho tu sĩ ngũ giới độ kiếp phi thăng bình thường. Ngoài ra, còn có một nguyên nhân là bởi vì cô cảm thấy rất xấu hổ, nhưng sư phụ cô dường như đã quyết ý, hoàn toàn không có ý định thay đổi chủ ý, cô ngược lại không biết nên từ chối thế nào.
Hổ Doãn vẻ mặt hưng phấn: “Long mẫu, miếu thờ này đều do một tay ta thiết kế giám sát xây dựng, ngài xem xong chắc chắn sẽ hài lòng. Ây da, sư phụ và sư huynh của ngài chắc chắn đều sẽ khen ta.”
Bạch Vi vừa nghe, tim lập tức treo lên, đối với bức tượng điêu khắc trong miếu thờ tràn đầy lo lắng, thậm chí có chút hối hận vì đã nghe theo đề nghị của Hổ Doãn.
Một nhóm người dưới sự dẫn dắt của Hổ Doãn, rầm rộ đi đến một ngôi miếu thờ gần kết giới nhất. Nằm ngoài dự đoán của Bạch Vi, miếu thờ xây dựng vô cùng hoành tráng, nếu không phải Hổ Doãn nói trước cho bọn họ biết đây là miếu thờ, còn tưởng là cung điện của yêu vương nữa chứ!
Trước khi đến, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Hổ Doãn, cô đã uống Trọng Tố Đan, Hổ Doãn cũng biến ảo dung mạo, bởi vậy ngược lại cũng không thu hút sự chú ý của các yêu tu khác. Hổ Doãn ở lối vào tiêu tốn mười hai viên linh tinh, nhận lấy ba mươi sáu nén nhang, một loạt thao tác này ngoại trừ Sương Cưu trưởng lão mặt không đổi sắc ra, những người khác trên mặt đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Bạch Vi phóng tầm mắt nhìn đại điện hoành tráng bên trong, cũng không phát hiện ra cảnh tượng khói hương lượn lờ, bởi vậy cô vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Hổ Doãn, nghi ngờ là đối phương cố ý vì muốn thể hiện sự coi trọng đối với cô, cho nên mới mua nhiều nhang như vậy. Ngay lúc cô cảm thấy suy đoán của mình vô cùng chính xác, Hổ Doãn vậy mà lại đem nhang trong tay từng nén từng nén chia vào tay mọi người, ngay cả Bạch Vi cũng không ngoại lệ. Số lượng nhang trong tay mỗi người rất cát lợi, sáu sáu đại cát.
Bạch Vi lập tức có một loại dự cảm không lành, cô có chút xấu hổ nhân lúc sư phụ và sư huynh không chú ý, đem nhang thu lại, lại bị Hổ Doãn đem nhang lấy lại vào tay, rồi lại từng nén từng nén phát xuống.
“Long mẫu, ngài phải tôn trọng phong tục tập quán của Yêu Giới chúng ta, phàm là người và yêu muốn vào đại điện của Long mẫu, đều cần phải nộp hai viên linh tinh mua hương hỏa, nếu không không thể vào.”
Trịnh Uyên cười trộm nói: “Tiểu sư muội, muội phải cảm tạ yêu vương người ta nhiều vào, người ta chính là nơi nơi suy nghĩ cho muội, ngay cả chính muội đến cũng không ngoại lệ.”
Bạch Vi khóc không ra nước mắt, cô thật sự là không vui nổi, cố tình Hổ Doãn còn vẻ mặt ngượng ngùng cười cười: “Vị đạo hữu này quá khách sáo rồi, vì Long mẫu phục vụ ta cam tâm tình nguyện.”
Cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của mọi người, Bạch Vi sắc mặt có chút cứng đờ nhếch nhếch khóe môi: “Lúc trước ngược lại không phát hiện ra, ngươi thân là một con hổ vương, vậy mà còn có đặc tính của ch.ó giữ cửa.”
Bạch Vi nói hàm súc, nhưng mọi người cũng không hiểu ý nghĩa của từ liếm cẩu, Hổ Doãn còn tưởng Bạch Vi đang khen hắn, còn đắc ý nói: “Không hổ là Long mẫu, vậy mà liếc mắt một cái đã nhìn ra độ trung thành của ta đối với ngài.”
“...”
Bạch Vi không khỏi có chút sống không còn gì luyến tiếc, không ai hiểu được trò đùa mỉa mai của cô, mỉa mai người khác cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cô dẫn đầu sải bước đi vào trong miếu thờ. Khi cô nhìn thấy bức tượng điêu khắc trong miếu thờ, tâm trạng vô cùng phức tạp.
💬 Bình luận chương