“Của ta cũng biến mất rồi!” Giọng nói của Tưởng Hạo Vũ đều biến điệu rồi, bên trong đều là đồ hắn đích thân cướp từ chỗ người khác a!
“Đáng chết!” Lục Kinh Hàn đ.ấ.m một đ.ấ.m xuống đất, nghiến răng nghiến lợi, “Chắc chắn là Ôn Tửu! Chúng ta lại bị trêu đùa rồi!”
Chỉ trong một đêm, phong vân đột biến.
Trên bảng xếp hạng trước thủy kính, Huyền Thiên Tông nghiễm nhiên vươn lên vị trí thứ nhất, mà liên minh ba tông bọn họ, lại trở thành trò cười lót đáy.
“Chuyện này không thể nào!” Tưởng Hạo Vũ hai mắt đỏ ngầu, phảng phất như một con dã thú bị chọc giận, “Chúng ta đông người như vậy, tối qua sao lại không hề hay biết gì!?”
“Chắc chắn là Ôn Tửu! Khẳng định là Ôn Tửu!” Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Diệp Tinh Ngôn tràn đầy sự dữ tợn, hắn cuối cùng cũng hiểu được tại sao nhắc tới Ôn Tửu, Lục Kinh Hàn lại cẩn thận đến mức đó rồi.
Lục Kinh Hàn hít sâu một hơi, nỗ lực đè nén lửa giận trong lòng, nhưng đôi bàn tay run rẩy, lại bại lộ sự phẫn nộ của hắn lúc này.
“Bình tĩnh chút!” Lục Kinh Hàn lạnh lùng quét mắt nhìn hai người, “Bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, việc cấp bách nhất, là phải tìm lại vật tư!”
“Đúng! Không thể cứ như vậy bỏ qua được!” Tưởng Hạo Vũ đột ngột đứng dậy, trong mắt lấp lánh ánh sáng hung ác, “Cho dù đồng quy vu tận, cũng phải đào thải Ôn Tửu ra ngoài!”
“Không sai! Tiếp theo ta mặc kệ xếp hạng gì nữa, ta nhất định phải khiến Ôn Tửu bị đào thải!” Diệp Tinh Ngôn cũng hùa theo, trong giọng điệu tràn ngập sự phẫn nộ.
Tiết Mộc Yên ngồi trong góc, không nói một lời, nhưng trong đôi mắt đẹp kia, lại bùng cháy ngọn lửa giận dữ hừng hực.
Cô ta hận!
Hận Ôn Tửu cướp đi tất cả những gì vốn dĩ thuộc về cô ta!
Hận Ôn Tửu khiến cô ta mất hết mặt mũi trước mặt mọi người!
Lúc đầu người đề xuất liên minh cũng là mình, như vậy cô ta biết ăn nói thế nào với đám người Lục Kinh Hàn đây!
“Ôn Tửu, cô đợi đó cho ta!” Tiết Mộc Yên trong lòng hung hăng nói, “Ta nhất định sẽ khiến cô sống không bằng chết!”
Ngay lúc này, trong thức hải của Tiết Mộc Yên, giọng nói già nua kia lại một lần nữa vang lên.
“Nha đầu, ngươi có muốn báo thù không?”
Tiết Mộc Yên trong lòng khẽ động, vội vàng hỏi: “Tiền bối, ngài có cách sao?”
“Đương nhiên.” Lão giả âm hiểm cười nói, “Lão phu biết ở đây có một hồ nham thạch, hồ nham thạch này khác với những nơi khác trong bí cảnh, đó là mắt của bí cảnh, rơi vào đó liền sẽ thần hình câu diệt.”
“Thật sao?” Tiết Mộc Yên không kịp chờ đợi hỏi, chỉ cần có thể khiến Ôn Tửu chết, trả bất cứ giá nào cô ta cũng nguyện ý!
“Nhưng mà hành vi này làm trái Thiên Đạo, cần ngươi phải trả một cái giá nhất định.”
“Là cái gì?”
“Là tuổi thọ của ngươi.” Giọng điệu lão giả âm u, “Ngươi thực sự nguyện ý sao?”
Tiết Mộc Yên không chút do dự gật đầu: “Ta nguyện ý!”
Bên ngoài thủy kính, các đệ t.ử nhìn cảnh này, không khỏi nhao nhao bàn tán.
“Trời ơi! Ôn Tửu cũng quá trâu bò rồi chứ! Vậy mà lại ép mấy đại sư huynh luôn luôn cao lãnh phát điên rồi!”
“Chứ còn gì nữa! Đây quả thực chính là kỳ tích a!”
“Ôn Tửu có thể chọc tức mấy thiên tài cao lãnh này thành ra như vậy, cũng xem như là một loại bản lĩnh rồi!”
“Ha ha ha, cười chết ta rồi! Ta bắt đầu có chút thích Ôn Tửu rồi, cô nương này quá thú vị rồi!”...
Bên kia, đám người Ôn Tửu đang trốn trong một hang động kín đáo, kiểm kê "chiến lợi phẩm" của bọn họ.
“Hắc hắc, phát tài rồi, phát tài rồi!” Ôn Tửu nhìn túi trữ vật chất cao như núi, cười đến không khép được miệng.
“Tiểu sư muội, muội chú ý hình tượng một chút.” Thời Tinh Hà bất đắc dĩ lắc đầu, tiểu sư muội này, đúng là đi đến đâu cũng không khiến người ta bớt lo.
“Ây da, tứ sư huynh, huynh đừng quản muội nữa, để muội vui vẻ một chút.” Ôn Tửu sửng sốt, cảm thấy đoạn đối thoại này có vẻ quen quen.
Sau đó cô không để ý lại cầm lên một cái túi trữ vật, mỹ mãn lật xem.
“Tiểu sư muội, chúng ta bây giờ làm sao đây?” Ngu Cẩm Niên hỏi, “Đám người Lục Kinh Hàn chắc chắn sẽ không cam tâm bỏ qua đâu.”
“Sợ cái gì?” Ôn Tửu hoàn toàn không để tâm nói, “Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, bọn họ nếu dám đến, chúng ta liền tặng thêm cho bọn họ một món quà lớn!”
“Tiểu sư muội nói đúng!” Bạch Yến Thư cũng cười nói, “Chúng ta bây giờ đang xếp hạng nhất, sợ cái gì?”
“Nhưng mà, chúng ta cũng không thể lơ là cảnh giác.” Ôn Tửu thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói, “Ngày cuối cùng này, mới là quan trọng nhất.”
“Tiểu sư muội, muội có kế hoạch gì?” Diệp Uyển Nhi hỏi.
“Rất đơn giản.” Trong mắt Ôn Tửu lóe lên một tia giảo hoạt, “Chúng ta để hết vật tư của Huyền Thiên Tông lên người Cố sư huynh, vật tư của Diệu Âm Môn để hết lên người Liễu sư tỷ, còn chúng ta...”
“Chúng ta thì sao?” Mọi người không hiểu nhìn cô.
“Chúng ta đương nhiên là mang vác nhẹ nhàng ra trận, trốn được thì trốn, thực sự trốn không thoát, thì...” Ôn Tửu cố ý kéo dài giọng.
“Thì sao?”
“Thì chạy chứ sao!” Ôn Tửu lý lẽ hùng hồn nói, “Dù sao điểm tích lũy của chúng ta cũng đủ rồi, không cần thiết phải liều mạng với bọn họ. Huống hồ, bọn họ chắc chắn sẽ chĩa hỏa lực vào muội. Có thể sẽ liều mạng đào thải muội để xả giận.”
Bạch Yến Thư nhịn không được oán thán: “Tiểu sư muội, muội cũng biết mình kéo cừu hận a?”
Ôn Tửu nhún nhún vai, vẻ mặt không quan tâm nói: “Hết cách rồi, bị chèn ép, bị cô lập, đây chính là túc mệnh của thiên tài.”
Mọi người: “...”
,
💬 Bình luận chương