Lần đầu tiên Giang Kiều phát hiện không thích hợp là lúc ở cổng sau trường học cùng với Lương Thừa An, lần thứ hai là một mình đi đến bãi đỗ xe của trường học để lấy xe, lần thứ ba chính là hiện giờ.
Lần đầu tiên và lần thứ hai có lẽ là ảo giác, nhưng cùng một tình huống xuất hiện ba lần, Giang Kiều cảm thấy sự việc không đơn giản như cậu nghĩ.
Rất có khả năng là cậu bị người ta anh trở thành chồng của em, anh hứa cho dù cuộc sống tương lai có thử thách chúng ta như thế nào, anh cũng sẽ mãi mãi bảo vệ bên cạnh em không rời không bỏ, anh mãi mãi chung thuỷ với em, anh yêu em."
Lời tuyên thệ chứa chan tình cảm của chú rể từ trên sân khấu truyền đến, sau khi chú rể nói xong, cô dâu cũng xúc động rơi lệ: "Em cũng yêu anh, em bằng lòng đời này kiếp này ở bên anh không rời không bỏ, cho dù nghèo hèn, giàu sang hay bệnh tật, em đều bằng lòng gánh vác cùng với anh."
Sau khi cô dâu nói xong, hai người ôm nhau.
Các khách mời có mặt đều nhịn không được vỗ tay đối với cặp cô dâu chú rể này, Giang Kiều thu hồi tầm mắt, lực chú ý rơi xuống Tập Thiến đang ngồi bên cạnh.
Lúc này bà cũng vỗ tay cho cô dâu chú rể như những người khác, bên môi mang theo nụ cười nhàn nhạt vừa đủ.
Giang Kiều không biết lúc trước khi bà và Giang Văn Hiên kết hôn, người đàn ông kia có phải cũng giống chú rể ở đằng trước, hứa hẹn với bà sẽ không rời không bỏ, mãi mãi chung thuỷ duy nhất với bà hay không.
Cậu đoán chắc là cũng có, dù sao đó là một trong những tiết mục trong hôn lễ.
Nhưng sự chung thuỷ này cũng chẳng duy trì được bao lâu, cuối cùng Giang Văn Hiên vẫn phản bội lời thề của ông ta, nói cách khác cũng không phải là phản bội lời thề sau khi kết hôn, mà ngay từ đầu Giang Văn Hiên đã không phải là một người chung thuỷ.
Một tờ giấy kết hôn, cũng không thể bảo đảm sự chung thuỷ và thời hạn cho một mối tình.
Vậy cậu và Lương Thừa An thì sao? Tương lai nhiều năm như vậy, thật sự có thể vẫn luôn duy trì tiếp tục sao? Anh ấy sẽ vẫn luôn thích mình sao?
Giang Kiều thở dài từ tận đáy lòng, thu lại những suy nghĩ lan man, không nghĩ ngợi lung tung nữa.
Tiệc cưới là dạng buffet, sau khi kết thúc phân đoạn trong giáo đường, mọi người đến nơi đãi tiệc lộ thiên tự do hoạt động.
Giang Kiều phải kiểm soát cân nặng, toàn chọn những món ít năng lượng, giữa chừng có vài người cùng tuổi đến gần muốn thêm WeChat, bị cậu lấy lý do di động hết pin để uyển chuyển từ chối.
Sau khi kết thúc hôn lễ, Giang Kiều cùng Tập Thiến lái xe về nhà.
Giang Kiều không nói ra suy đoán về việc nghi ngờ có người con làm được rồi."
Tập Thiến cũng không giành với cậu, dù sao xe cũng đậu ở bãi đỗ xe ngay cửa siêu thị, không cách xa bao nhiêu.
Trên đường từ siêu thị trở về, di động Tập Thiến vang lên, nhưng dãy số hiện lên lại không có tên, bà dùng bàn tay rảnh để nhận điện thoại: "Alo, xin chào."
"Tôi là Giang Văn Hiên ——"
Tập Thiến nhíu mày lại, trực tiếp ngắt điện thoại, bỏ điện thoại xuống trở lại: "Xui xẻo."
Giang Kiều ngồi cạnh mẹ cũng nghe được giọng của đối phương, cậu rất thức thời không hỏi gì, nhưng giây tiếp theo di động của cậu cũng vang lên.
Thời gian cách nhau không đến nửa phút, cho dù trên điện thoại hiện ra dãy số xa lạ, nhưng từ đầu số di động có thể đoán được chính là Giang Văn Hiên.
Giang Kiều không nhận, lựa chọn trực tiếp ngắt máy.
Tập Thiến hỏi cậu: "Lần này trở về con có nói với ông ta không?".
"Không có." Giang Kiều lắc đầu, "Con với ông ấy không có liên lạc."
Tập Thiến nghe vậy gật gật đầu, không tiếp tục hỏi gì nữa.
Giang Văn Hiên sau khi cũng bị Giang Kiều cúp điện thoại, không tiếp tục gọi nữa, Giang Kiều cứ tưởng rằng ông ta từ bỏ, không ngờ vừa đến cổng đã nhìn thấy ông ta đang canh chừng ở đó.
Tập Thiến vốn không muốn phản ứng với ông ta, kêu Giang Kiều dùng di động điều khiển mở cổng từ xa rồi trực tiếp lái xe vào, ai ngờ Giang Văn Hiên chặn ngay cổng, bà không thể không ngừng xe.
Năm đó lúc ly hôn, căn hộ ở tiểu khu này được chia cho Tập Thiến, sau khi Giang Văn Hiên dọn đi Tập Thiến lập tức kêu người đổi ổ khoá cửa, thậm chí đến công ty bất động sản hủy bỏ quyền sở hữu của Giang Văn Hiên, chính là vì không để Giang Văn Hiên đến cửa làm chướng mắt bà.
Giang Văn Hiên cũng xác thật rất ít khi tới cửa làm phiền bà, cho dù tới tìm Giang Kiều cũng là nhân lúc bà không có mặt, chỉ là mấy năm sau này không biết xảy ra chuyện gì, ông ta tới càng lúc càng thường xuyên, còn vì vậy mà mua lại một căn hộ trong tiểu khu, bảo vệ tiểu khu căn bản không có quyền hạn chế việc ra vào của ông ta.
Tập Thiến quay cửa kính xe xuống, nói với Giang Văn Hiên: "Ông tránh ra."
"Tập Thiến, trước hết bà đừng tức giận." Giang Văn Hiên đến gần, "Tôi biết bà không muốn nhìn thấy tôi, chỉ là mẹ tôi đã tới đây rồi, bà ấy nhớ tiểu Kiều, chúng tôi đến đây đón nó cùng đi ăn một bữa cơm vào tối nay."
Ông ta vừa nói xong, chiếc xe đậu một bên liền mở cửa xe ra, một bà lão khoảng sáu bảy chục tuổi từ trên xe bước xuống.
Tập Thiến nhìn đối phương một cái, cũng không thèm quan tâm, giọng điệu không kiên nhẫn nói với Giang Văn Hiên: "Mẹ ông tới thì liên quan gì tới con trai tôi? Ông mà vẫn không tránh ra, tôi gọi bảo vệ."
"Bà đừng có hở một tí là kêu bảo vệ, tôi đã nói không phải đến để cãi nhau với bà." ánh mắt Giang Văn Hiên lướt qua bà, cười nói với Giang Kiều bên ghế phụ, "Tiểu Kiều, bà nội con đến đây rồi, gần đây bà vẫn luôn nhớ đến con, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi?"
Tập Thiến đang định nói chuyện, Giang Kiều vỗ vỗ vai bà, nói với Giang Văn Hiên: "Ngại quá, tối nay tôi và mẹ ăn cùng nhau, hy vọng ba đừng quấy rầy chúng tôi."
Giang mẫu đến bên cạnh xe đúng lúc nghe được lời cậu nói, lớn giọng la: "Quấy rầy cái gì, người một nhà ăn cơm sao lại tính là quấy rầy chứ? Tiểu Kiều con nói cái gì vậy? Chẳng lẽ ta đến đây một chuyến là quấy rầy hai người hay sao?!"
"Xác thật là quấy rầy chúng tôi." Tập Thiến không chút khách khí nói, "Bà tốt nhất hãy làm rõ, con trai tôi với tôi mới là người một nhà, hai người với nó không có quan hệ gì, không cần thiết phải ăn cơm gì hết."
"Cái gì gọi là không có quan hệ gì với chúng ta? Tập Thiến cô nói lời này là có ý gì?" Giang mẫu không vui nói, "Trên người Giang Kiều đang chảy dòng máu của Giang gia chúng ta, là nòi giống của con trai ta!"
"Vậy sao?" Tập Thiến cười lạnh một tiếng, "Đáng tiếc tên của nó nằm trên sổ hộ khẩu của tôi, bà không quên đấy chứ? Tôi không kêu nó sửa họ là bà nên thắp hương bái Phật rồi, bà cứ thử tiếp tục thử thách điểm mấu chốt của tôi xem."
Vừa nghe thấy nói muốn cho Giang Kiều sửa họ, Giang Văn Hiên lập tức sốt ruột: "Tập Thiến bà đừng có xằng bậy! Lúc trước chúng ta đã nói rõ không đổi họ, bà cũng không thể đổi ý!"
Giang mẫu cũng gấp gáp: "Cô dám kêu nó sửa họ, thì ta liều mạng với cô! Cái đồ đàn bà ác độc nhà cô, cô muốn cắt đứt nòi giống Giang gia chúng ta có phải không ——"
Bà vừa nói vừa muốn đưa tay vào trong xe túm lấy Tập Thiến, Giang Kiều bên cạnh nhanh tay lẹ mắt chụp lấy tay bà nội, sầm mặt xuống quát: "Đừng chạm vào mẹ của tôi."
💬 Bình luận chương