“Ta nói, ta biết hắn không phải yêu ma, mà chính là Chiến Thần trên thiên giới, Minh Quyết thượng thần, người được dân gian thờ phụng trong Chiến Thần miếu.”
“Nếu ngươi đã tin, vậy ngươi nên cứu hắn!”
“Nếu ta cứu hắn, ta sẽ thành ân nhân cứu mạng Chiến Thần, liên quan gì đến ngươi nữa?”
Ta chỉ vừa nói giả dụ, Chu Dao đã cuống quýt dậm chân:
“Cứu Chiến Thần là ta! Ta mới là ân nhân của ngài ấy! Không ai được cướp công của ta!”
“Ngươi chỉ là người đầu tiên phát hiện ra hắn, rồi mang hắn vào cung. Nhưng giờ hắn vẫn nửa sống nửa chết, bị ngươi liên lụy đến tận thiên lao.”
“Chu Dao tỷ tỷ à.”
Ta lộ ra vẻ tò mò ngây thơ của một đứa trẻ, làm Chu Dao bớt đi phần thù địch với ta.
Ta ngây thơ hỏi: “Thật ra ngươi theo Thái tử tu luyện nhiều năm, linh lực cũng dồi dào, năm mươi năm thọ mệnh của ngươi cũng có thể cứu Chiến Thần chứ?”
“Ta mà mất đi năm mươi năm dương thọ, lập tức sẽ trở nên già nua xấu xí, hơn nữa hiến thọ mệnh phải moi máu tim, ta ghét đau nhất, đồ nhãi ranh như ngươi hiểu được gì!”
“Nhưng chỉ có như vậy ngươi mới thật sự trở thành ân nhân cứu mạng của Chiến Thần đấy chứ!”
Ta tính toán giúp Chu Dao: “Bây giờ mọi người đều biết ngươi muốn ép Thái tử hiến thọ mệnh. Giả sử Thái tử thật sự hiến năm mươi năm cứu tỉnh Chiến Thần, tất cả đều có thể chứng minh ân nhân cứu mạng là Thái tử, thì Chu Dao tỷ tỷ, ngươi có liên quan gì nữa đâu.”
Chu Dao tức giận hét: “Sự việc thành thế này chẳng phải vì ngươi sao! Nếu không có ngươi, với tấm lòng khoan dung của Thái tử, nhất định sẽ nhường công lao cứu thần cho ta, giúp ta hoàn thành!”
“Ta xin lỗi.”
Ta giả bộ vẻ đứa trẻ nhận lỗi: “Chu Dao tỷ tỷ, ta không có ý hại tỷ tỷ, tỷ tỷ luôn là thần nữ mà ta ngưỡng mộ.”
“Ta chỉ muốn nhắc tỷ tỷ, phàm nhân tu tiên trăm nghìn gian nan, người có thiên phú như Thái tử cũng chỉ vắt ra được một đoạn tiên cốt.”
“Chu Dao, phàm nhân như ngươi, kể cả cả đời lừng lẫy là thần nữ, cuối cùng cũng chỉ chờ đến già rồi chết.”
Chu Dao mỹ mạo như hoa, người đẹp quý trọng nhất chính là khuôn mặt thanh xuân tươi tắn.
Nàng ta hoảng sợ ôm lấy hai má mình.
Nàng ta vốn có thể bình thản chấp nhận sinh lão bệnh tử, nhưng đã trông thấy chân tiên trường sinh, trông thấy Thái tử có tiên cốt, Chu Dao sinh ra tham vọng, nàng ta cũng muốn thành tiên, cũng muốn bất tử, muốn trẻ mãi không già.
“Ngươi có từng nghe chuyện truyền thuyết về Chiến Thần hay không?”
Ta ngồi xuống đất trong thiên lao, kể cho nàng ta nghe:
“Câu chuyện này là phụ thân ta từ biên giới Giang Châu mang về. Truyền rằng vài trăm năm trước, Minh Quyết thượng thần cũng từng bị thương rơi xuống trần, cứu mạng ngài cũng là một nữ tử, chỉ khác là người ấy là yêu hoa, hình như gọi là Liên Hà.”
“Liên Hà cứu Minh Quyết, Minh Quyết vì báo ơn đã bỏ qua mọi lời ong tiếng ve, đem Liên Hà lên trời, kết làm quyến lữ, giúp Liên Hà hóa yêu thành tiên.”
Chu Dao phấn khích: “Ta ngưỡng mộ Chiến Thần từ lâu, chuyện này ta đương nhiên biết! Liên Hà yêu nữ được Chiến Thần giúp thành tiên, lại với ma tộc bí mật cấu kết, khiến Chiến Thần phải thân thủ trừ tội, giếc thê tử giếc con rồi mới phi thăng. Yêu nữ đó không đáng được gọi là thê tử của Chiến Thần! Cũng chẳng đáng thương!”
💬 Bình luận chương