Tại sao cũng thấy không rõ lắm, chỉ là cảm thấy âm thanh có người nói chuyện như là từ chân trời thì thào truyền vào trong ý thức.
- Tại sao lại sốt cao không lùi? Chứng viêm của hắn hẳn là đã bị khống chế rồi được mới đúng.
- Tiểu thư, tại sao người lại tới đây nữa?
- Tình huống của hắn thế nào?
- Này…. Ngày hôm qua đã chết, nhưng mà hiện tại xem ra, hắn có lực lượng sinh mạng cực kỳ tràn đầy, đổi thành bất luận kẻ nào, bị trọng thương như vậy, cho dù là có mười cái mạng cũng không đủ để chết. Nhiệt độ cơ thể hắn vẫn không hề hạ xuống . Rất kỳ quái, tìm không thấy nguyên nhân. Chỉ có điều, tiểu thư, ngươi xác định muốn cứu hắn? Đã kiểm tra qua nhìn hắn mang theo trên người gì đó, hắn hẳn là người Ngân Minh.
Cô gái kia phát ra một tiếng hô kinh ngạc:
- Không thể nào? Thật sự không phải hải tặc?
- Đã xác nhận nhiều lần, hẳn là không phải hải tặc.
- Nhưng mà dựa vào vệ tinh của chúng ta ghi lại, đánh rơi hắn chính là phi cơ tuần tra của Ngân Minh.
Giọng cô gái này nhỏ đi, nhưng vẫn giống như tiếng sét đánh vào.
Nháy mắt sơng mù mông lung đã tán đi, ý thức của Vương Tranh từ trong mơ hồ tỉnh táo lại, nhưng mà thân thể vẫn không thể nhúc nhích, ngay cả ánh mắt đều không mở ra được.
Âm thanh ở bốn phía, càng tường tận truyền vào trong tai. Tiếng hít thở, tiếng bước chân, âm thanh máy móc kêu tít tít, đúng rồi, không thể động, laà bởi vì hiện tại hắn ở trong phòng chữa bệnh.
Vài tiếng bước chân rời khỏi phòng, sau đó là tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, trừ âm thanh máy móc, rốt cuộc không nghe được gì khác.
Im lặng… Yên tĩnh..
Thân thể không thể động, đầu óc hoạt động nhanh hơn so với bình thường.
Khuôn mặt tươi cười của Ina từ trong óc xẹt qua, như sao băng, xinh đẹp đến như vậy, lại ngắn ngủi.
Ánh lửa, phi thuyền nổ mạnh, cảnh tượng ngay lúc đó không ngừng diễn lại ở trong đầu.
Vì sao trên toàn bộ chiến thuyền phi thuyền vận chuyển cũng chỉ có một mình hắn ? Vì sao hai gã điều khiển viên khóa phòng điều khiển không chịu đi ra?
Rất rõ ràng, phi cơ tập kích máy bay vận tải, là chờ ở đó, mục tiêu là hắn.
Nhưng mà…vì sao…?
“Ầm Ầm”
Toàn bộ phòng đều như là chấn động, máy ý đến, La mập mạp lập tức theo đi ra ngoài.
- Đại ca, kỳ thật ngươi đừng để ý bọn họ nói như thế nào, đều là một ít dân quê mùa chưa thấy qua quen mặt.
La Phi vuốt mông ngựa nói, nếu không phải Vương Tranh, Lear mới là phong cảnh vô hạn.
Lear hơi hơi lắc đầu:
- Kỳ thật, đôi khi Vương Tranh tên nhóc này cũng đủ thú vị, con người thật sự rất nhỏ bé, giống như một giọt nước cũng khát vọng tới gần mặt trời, nháy mắt đã bị bốc hơi rồi.
La Phi nghe được Lear ca ngợi lại cười không nổi. Trong lòng lộp bộp một chút, bởi vì làm thời điểm Lear ca ngợi một người, thì người kia đã không cách nào tạo thành uy h**p đối với hắn.
- Đại ca, ngươi là nói..
Lear vỗ vỗ bả vai La Phi:
- Ta là , Vương Tranh không tệ, hiểu được?
La Phi ngơ ngác gật gật đầu, lời ngầm là người chết đều là tốt nhất.
Khó trách gần đây Lear vẫn rất bình tĩnh, rất bình tĩnh.
Nhìn ra vũ trụ xa xôi, trên khóe miệng Lear nở ra một nụ cườiý cười mơ hồ, hoặc như là trào phúng, nếu không phải đắc tội Aslan, thì làm sao có cơ hội như vậy, đáng tiếc a, vẫn không có phân ra thắng bại, hệ Mặt Trời nhất định thuộc riêng một người.
Lear King!
….
Cũng không biết trôi qua bao lâu, chỉ biết là tỉnh lại hai lần.
Lần tỉnh lại này, Vương Tranh lại nghe được giọng nữ dễ nghe kia, lần này chỉ có một mình nàng.
Nói liên miên cằn nhằn lại nói liên miên cằn nhằn, nói rất nhiều.
💬 Bình luận chương