Đi ra khỏi nhà ăn, thân là học sinh nội trú, Dụ Niệm Niệm trở về ký túc xá nghỉ trưa, Tang Lê một mình trở lại lớp học.
Giữa trưa học sinh trong lớp không nhiều lắm, cô ở trong lớp làm một ít bài tập, sau đó mệt mỏi thì trực tiếp nằm sấp trên bàn ngủ.
Đến buổi chiều, lại là ba tiết chính khóa cộng thêm một tiết tự học ngữ văn.
Tang Lê phát hiện tiết tấu dạy học ở đây còn nhanh hơn gấp mấy lần trường học ở huyện thành của mình, cô hết sức chăm chú nhưng vẫn có đôi chỗ không theo kịp, chỉ có thể bổ sung nhiều thêm vào tiết sau.
Một ngày cứ như vậy qua đi.
Mấy ngày trước khai giảng, Tang Lê đều đang cố thích ứng.
Ở dưới cường độ học tập cao như vậy, thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, đảo mắt đã đến thứ năm.
Buổi chiều tan học, Tang Lê và Dụ Niệm Niệm tạm biệt ở cổng trường, cô một mình ngồi xe trong nhà đi về.
Đi vào cửa chính, quản gia nhìn cô mỉm cười nói: “Cô Tang Lê, phu nhân nói tôi chuyển lời cho cô, đêm nay cùng nhau ăn cơm.”
Đôi mắt Tang Lê sáng lên: “Dì Tống sẽ trở về sớm hơn sao ạ?”
“Đúng vậy, cho nên phải dọn cơm muộn một chút.”
Tang Lê đi làm bài tập trước, lúc sáu giờ rưỡi, quản gia đi lên báo cho cô biết Tống Thịnh Lan đã trở về.
Tang Lê lập tức đi xuống lầu, khi nhìn thấy Tống Thịnh Lan, bà ất cười nắm lấy tay cô: “Hiếm khi có hôm nào dì bận việc xong về sớm như hôm nay, chúng ta đi ăn cơm thôi.”
Tang Lê gật đầu đi về phía nhà ăn, bữa tối khá là phong phú, Tang Lê ngồi xuống trước bàn ăn, bỗng nhiên nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng động...
Cô quay đầu lại nhìn.
Thế nhưng là Quảng Dã đi đến.
Đây là lần đầu tiên Tang Lê nhìn thấy anh ở trong bữa tối, đáy mắt lướt qua sự kinh ngạc, Tống Thịnh Lan gọi anh: “Mau đi rửa tay ăn cơm, hôm nay dì làm món cô thích đó.”
Rửa tay xong, Quảng Dã ngồi xuống đối diện Tang Lê, đáy mắt tùy ý quét nhìn cô.
Tang Lê cúi đầu rất nhanh.
Mấy ngày nay hai người gần như không có chút giao lưu nào ở lớp học.
Người khác nhìn vào thì thấy bọn họ xa lạ đến không thể xa lạ hơn, ai lại có thể nghĩ tới bọn họ sẽ ngồi chung một bàn ăn cơm vào buổi tối chứ.
Tống Thịnh Lan múc chén canh xương sườn đặt tới trước mặt Quảng Dã: “Con nói con xem, khuyên can mãi con mới đồng ý về nhà ăn cơm, sau này tan học có thể về sớm một chút hay không hả, Lê Lê đều phải ăn cơm một mình, con cũng trở về cùng ăn cơm với con bé đi.”
Quảng Dã cầm lấy chiếc đũa, lười biếng hỏi lại: “Để con phục vụ sao?”
“... Con nói chuyện kiểu gì vậy hả.”
Quảng Dã lười biếng động đũa, Tống Thịnh Lan xấu hổ gắp đồ ăn cho Tang Lê: “Lê Lê này, ăn nhiều một chút.”
Tang Lê mím môi: “Cảm ơn dì.”
“Hôm nay đi học cảm giác như thế nào? Có quen không?”
“Khá tốt ạ…”
Tống Thịnh Lan quan tâm hỏi han vài câu, sau đó tuyên bố với hai người bọn họ chuyện này: “Ngày mai mẹ phải đi công tác ở nơi khác, có lẽ phải đi rất nhiều nơi, mười ngày nửa tháng kế tiếp mẹ sẽ không ở nhà.”
Tang Lê choáng váng.
Đi công tác?!
Tống Thịnh Lan: “Tiểu Dã, trong khoảng thời gian này mẹ không ở nhà, con nghe lời chút cho mẹ, tập trung vào việc học, vừa vặn hiện tại Lê Lê học cùng lớp với con, con bé có thể thay mẹ giám sát con.”
Quảng Dã cười nhạt: “Thật sự muốn để người sống cháu thiếu gì thì cậu sẽ gửi qua cho.”
Tang Lê chưa kịp trả lời, câu nói đùa của mợ Quế Tú Viện đã vang lên từ đầu bên kia điện thoại: “Ông xem ông có thể làm được gì, nhà họ Tống giàu có như thế, Điềm Điềm còn cần ba quả dưa hai quả táo của ông à?”
Người đàn ông sợ hãi đến mức giọng nói trở nên nhỏ hơn: "Này, tôi chỉ là lo lắng thôi..."
“Người ta sống rất tốt, còn ông ăn củ cải muối đi lo chuyện bao đồng, nếu có thời gian thì để mắt đến việc học và bài vở của Khải Khải đi, con của mình mà còn không thèm để tâm.”
“Khải Khải dạo này học hành thế nào rồi?” Liên Vũ Châu hỏi.
Quế Tú Viện cười nói: “Gần đây kinh tế cũng có chút dư dả nên con có đưa nó đi học thêm. Phòng của Điềm Điềm con đã sửa thành phòng học, Khải Khải có thể yên tĩnh đọc sách trong đó, đứa nhỏ này khá thông minh, phải chăm chỉ học tập thì mới vào được trường đại học danh tiếng.”
Bà ta nói xong, mỉm cười chuyển sang nói chuyện với Tang Lê ở đầu bên kia điện thoại: "Điềm Điềm, ở Vân Lăng cháu phải chăm chỉ học tập, tương lai còn chờ cháu nuôi gia đình đấy.”
Tang Lê nheo mắt không nói gì.
Vừa ghét bỏ cô lại vừa đòi hỏi cô, thật là nực cười.
Chỉ là cô không muốn xé rách chút da mặt còn lại nên đành phải khách sáo đối phó vài câu, cuối cùng bà ngoại nhận máy: “Điềm Điềm, hai ngày nay cháu ở nhà dì Tống có quen không?”
“Rất tốt ạ, bà ngoại, bà cũng phải chăm sóc bản thân, nhớ uống thuốc nhé.”
Liên Vũ Châu có bệnh tim, đây là điều Tang Lê lo lắng nhất.
“Cháu yên tâm, bà khỏe lắm. Cháu chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân là được.” Liên Vũ Châu ân cần dặn dò cô: “Đúng rồi, bà nhớ dì Tống có một đứa con trai gần bằng tuổi cháu nhỉ? Chắc thằng bé cũng ở nhà, nó như thế nào? Cháu cũng có thể kết bạn với nó.”
Tang Lê nghe vậy, lời cảnh cáo của anh lại vang lên bên tai cô.
“Cậu ấy…”
Tang Lê mấp máy môi, thiên ngôn vạn ngữ đến miệng cuối cùng chuyển thành một câu: “Dù sao ở chung cũng không tốt lắm.”
Việc cô với anh làm bạn tốt nhất là quên đi.
Bà lão dặn dò cô: “Dù thế nào đi nữa thì chúng ta vẫn là khách. Chúng ta sống trong nhà người khác, phải có lễ phép, đối xử lịch sự với người khác.”
Tang Lê cụp mi: “Cháu biết ạ.”
Câu nước sông không phạm nước giếng kia cũng là suy nghĩ trong lòng cô, cô không muốn thay Tống Thịnh Lan giám sát anh, làm sao bây giờ cô có thể quan tâm đến người khác.
Cúp điện thoại, Tang Lê trở về phòng thì nghe thấy tiếng xe máy gầm rú ở tầng dưới.
Cô nhìn qua, thấy Quảng Dã cưỡi xe mô tô từ ga ra đi ra, phóng đi với tốc độ rất nhanh.
Cô thờ ơ thu hồi ánh mắt, xoay người đi làm bài tập.
💬 Bình luận chương