*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Diêu Tư đột nhiên hiểu cái gì gọi là: Áp lực lớn như núi! Xem xét lỗ đen càng lúc càng lớn trước mắt, đã không thể lui được nữa, chỉ có thể cắn răng một cái liều mạng!
Cô hít sâu một hơi, trực tiếp tác động luồng năng lượng càng lúc càng lớn trong cơ thể, xét thấy kinh nghiệm bị hố trước kia, cô không thả ra toàn bộ, mà là rất cẩn thận giơ tay phóng thích ra một chút xíu. Quả nhiên chỉ trong khoảnh khắc trước người liền xuất hiện một cái không gian hình xoắn ốc lớn cỡ nắm đấm.
Diêu Tư vui vẻ, dị năng không gian của mình, cô hiểu rõ. Mộ Huyền nói không gian của cô là nghịch không gian, có thể đem đồ vật tiến vào trong không gian, lại kéo trở về. Nhưng nghịch không gian cũng là không gian, Bách Nhất nói không sai, năng lượng có thể triệt tiêu lẫn nhau, quản tác dụng của nó là cái gì, nàng chỉ cần đem không gian mở ra, triệt tiêu cắn nuốt xong lỗ đen trước mắt này, bọn họ liền có thể trực tiếp đi ra ngoài.
Huống chi, nơi này căn bản không có người sử dụng dị năng không gian, hoàn toàn không có đồ vật có thể nghịch chuyển. Cho dù cô mở ra không gian, nhiều lắm cũng chỉ là làm cho máy là tất cả lỗ đen nơi đây đều bị cắn nuốt, tinh cầu này liền nguy hiểm.
“Địa phương quỷ quái gì thế này?” Lận Lung nhíu nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ, “Ê! Họ Diêu kia, khế ước giả của người khác, cô kéo lão tử tới, rốt cuộc muốn làm sao?”
Cái xưng hô quỷ gì vậy!
“Đợi lát nữa tôi lại giải thích với anh.” Diêu Tư hơi sốt ruột, chỉ vào lỗ đen phía trước nói, “Anh cũng có dị năng không gian đi, phiền toái anh giúp tôi lắp nó trước.”
“Ta giúp cô làm gì, cô là ai a?” Lận Lung hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt vênh váo không ai bì nổi, “Lão tử còn chưa có tính sổ với cô đâu! Dựa vào cái gì giúp cô? Cô cho rằng cô là khế ước giả thì ghê gớm lắm à! Hừ! Dị năng không gian chỉ là con chim(*ảnh nói tục đấy ạ
), dị năng của lão tử mạnh đến nỗi các người không cách nào tưởng tượng. Đừng quên ta chính là chủng thuần huyết, đám chủng tạp huyết các cô biết cái gì? Toàn bộ tinh tế dị năng của ta chính là đệ…… Nhị! Mấy cái không gian lỗ đen mà thôi, cũng làm các cô đại kinh tiểu quái(**)!”
((**)Đại kinh tiểu quái: chuyện bé xé ra to.
Nói rồi, hắn vung tay lên.
Lập tức ‘vù vù vù’ vài tiếng, từng lớp từng lớp không gian lớn mở ra, thời gian không đến nửa phút, không chỉ lỗ đen trước mắt, mà là tính cả không gian không ổn định tại hiện trường, tất cả đều biến mất.
Trong khoảnh khắc liền sạch sẽ, bốn phía một mảnh an tĩnh!
Bách Nhất: “……”
Lý Chính: “……”
Diêu Tư: “……”
“Điện…… Điện hạ, hắn là?”
“Ngoại quải hầu tử mời tới!”
“……”
“Lão tử trở về tiếp tục thí nghiệm.” Lận Lung phất tay liền chuẩn bị mở ra không gian truyền tống trở về, đột nhiên lại nghĩ tới cái gì quay đầu lại trừng mắt nhìn cô một cái, làm một cái biểu tình “siêu hung”, cắn răng nghiến lợi nói, “Về sau cô còn dám tùy tiện kéo lão tử lại đây, có tin ta làm thịt cô hay không?”
“Khoan đã!” Diêu Tư túm chặt ống tay áo của hắn.
“Cô còn muốn làm sao?” Hắn ghét bỏ khẩy tay cô ra.
“Dù sau tới cũng tới rồi, hay đợi một hồi rồi đi!” Diêu Tư cười, ngoại quải đưa tới cửa, không cần thì uổng phí a, “Tinh cầu này rất nguy hiểm, chúng ta còn phải đi mấy nơi nữa, dị năng của anh là thiên hạ đệ…… Nhị, không bằng chúng ta cùng nhau đi ha!”
“Sao lại tìm ta?” Hắn hoài nghi nhìn lướt qua cô một cái, “Tên chủng thuần huyết nhà cô đâu? Hắn bị rút não, đem cô một mình ném ở đây?”
“Khụ…… Chuyện lần này có chút đặc thù.” Ai biết cái tinh cầu này hố cha như vậy a, hơn nữa tốt xấu gì cũng là kiểm tra trưởng thành của mình, nếu là tìm Mộ Huyền hỗ trợ, phỏng chừng cô vĩnh viễn cũng không thoát khỏi được vận mệnh con non. Cho nên tìm ai hỗ trợ cũng không thể tìm anh, huống hồ mình còn mang theo hai đứa con chồng trước, “Vậy anh nói đi, có giúp hay không giúp đây?”
“Không giúp!” Hắn chém đinh chặt sắt trả lời, “Lão tử xem như rõ ràng, gặp được hai người đúng là không phải chuyện tốt? Lão tử hiện tại chỉ muốn về nhà, mới lười đến quản chuyện rảnh hơi của các người. Các người thích làm gì thì làm!”
Nói xong, quay đầu liền đi!
Diêu Tư không nhúc nhích, yên lặng ở trong lòng đếm, một, hai, ba……
“Đệch!” Còn chưa đi đến mười mét, Nhị Cẩu đồng học lại ‘cộp cộp cộp’ đi trở về, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi nói, “Nói, cô đấy, rốt cuộc còn muốn đi đâu?”
╮(╯▽╰)╭
Cho nên nói……
Cô mở bản đồ ra, chỉ xuống cái điểm đánh dấu kế tiếp, hắn trực tiếp mở ra không gian truyền tống, một bên đi vào trong, một bên quay đầu lại trừng bọn họ, “Các người đần à, ngớ ra đó làm gì? Đi a!”
Bách Nhất: “……”
Lý Chính: “……”
“Điện…… Hạ, hắn…… Hắn có phải có chút…… Hay không?” Bách Nhất hạ giọng chỉ chỉ đầu mình, vẫn là không có đem chữ cuối cùng kia nói ra.
Diêu Tư thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai hắn, “Người trẻ tuổi, quen rồi!”
“……”
Ngạo kiều cũng là bệnh, phải trị!
💬 Bình luận chương