“Đây rốt cuộc là thế nào?!” Diêu Tư đẩy ra bốn cánh tay gắt gao đè nặng trêи dây quần của cô, nhịn xuống nỗi xúc động muốn kéo ra xác nhận. Nhìn phản ứng của bốn người này, xem ra thật sự giống như người đối diện nói, chính mình cùng Lận Lung trao đổi thân thể.
“Sao ta biết?” Cô nhìn thấy bản thân trợn trắng mắt, “Lúc ta tỉnh đã vậy vậy rồi.”
“Vậy phải như thế nào đổi trở về?” Diêu Tư cảm giác cả người đều không khỏe, cô chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ biến thành một người đàn ông, hơn nữa còn là Lận Nhị Cẩu.
Bốn người đồng thời trầm mặc một chút, hiển nhiên đối loại chuyện này, không có bất luận kẻ nào có kinh nghiệm.
“Tư Tư.” Mộ Huyền nhíu nhíu mày, trầm giọng hỏi, “Em nói cho anh, lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào.”
“Có thể xảy ra chuyện gì? Chúng ta bị tường lực chung quanh điểm dị năng không thay đổi, trước đó lại bởi vì dị năng mới biến thành như vậy, nếu trở lại cùng địa điểm, lại sử dụng dị năng một lần nữa, có lẽ bọn họ có thể đổi trở về.
“Bách Nhất các ngươi lúc trước đi điểm anh mắng nữa, mẹ nó hình tượng của bà đây liền mất hết!
Ba người thật vất vả, ở trong ánh mắt quỷ dị của cả trạm không gian đi tới trước phi thuyền, vừa muốn đăng ký, đột nhiên mặt đất một trận đong đưa, không gian phía trước nháy mắt vặn vẹo. Phi thuyền vốn đang ở trước mắt, đột nhiên biến mất tựa như bị cái gì nuốt vào.
Một phi thuyền hình đóa hoa sen màu trắng khổng lồ, đột nhiên xuất hiện ở trước trạm không gian, nó thập phần khổng lồ, sắp đuổi kịp toàn bộ trạm không gian, màu sắc trắng tinh như tuyết nhìn…… Phá lệ quen thuộc?
Đây là…… Thụ vương chi hoa!
(⊙_⊙)
Diêu Tư còn chưa kịp phản ứng, lại nhìn thấy mặt đất giống như là rạn nứt, từng khúc vỡ ra, cô một chút không đứng vững, cùng Mộ Huyền Lận Lung bên cạnh cùng nhau trực tiếp rớt xuống.
“Tư Tư!” Mộ Huyền quýnh lên, trực tiếp giơ tay lên, lập tức một cái bong bóng trong suốt bay về phía cô, mắt thấy sắp phải đem cô bọc hết vào.
Đột nhiên bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc, mang theo cảm giác mười phần hưng phấn: “Tư Tư, tôi rốt cuộc tìm được cô!” Một cái hư ảnh khổng lồ xuất hiện ở phía trước, mỹ diễm không gì sánh được, sau lưng hai cái cánh bướm mở ra, lấp đầy toàn bộ tầm nhìn.
“Luyến Vũ!”
“Thân ái, lần này tôi sẽ không làm bất luận kẻ nào mang cô đi nữa.” Tiếng nói của cô ấy vừa dứt, không biết từ đâu b*n r* một luồng sáng mờ hình hoa sen, thậm chí trực tiếp lướt qua bong bóng trong suốt của Mộ Huyền, lấy tốc độ cực nhanh bay về phía bên này.
Phụt một tiếng!
…… Bao lấy Lận Lung bên cạnh cô. Nháy mắt biến mất ở trước mắt!
Diêu Tư: “……”
Mộ Huyền: “……”
Quần chúng vây xem ngu người: “……”
Ngay sau đó, vô luận là Thụ vương chi hoa, hay là hư ảnh của Luyến Vũ đều không thấy, chỉ còn lại trạm không gian đã bị hủy một nửa, cùng các Huyết tộc nằm cũng trúng đạn trôi nổi trong không gian.
Bên tai còn quanh quẩn lời của Luyến Vũ tựa như tuyên thệ, cuồn cuộn vang vọng không thôi……
“Chúng ta mới là chân ái…… Ái…… Ái…… Ái……”
Ái cái đầu mẹ cô á!
(╯‵□′)╯︵┻━┻
Xốc bàn!
Đem thân thể lão nương trở về!
💬 Bình luận chương