Năng lượng tạp chất hoàn toàn bị luyện hóa tinh thuần, cuối cùng tinh hoa sinh mệnh bị Tần Vũ hấp thụ. Đạt được Nguyên Anh, hơn nữa lại là Nguyên Anh của Xích Huyết Thủy Mãng, năng lượng tất nhiên nhiều hơn yêu thú cùng đẳng cấp.
Trong Đan Điền.
Các hạt ngân sắc thể tích rất lớn, hạt tiếp hạt, hình thành các vòng tròn, tạo nên một vòng xoáy lớn. Tại trung tâm của vòng xoáy là một ngọn hỏa diễm "Tinh thần chân hỏa" màu xanh. Thời gian trôi qua, các hạt ngân sắc càng lúc càng lớn.
"Rắc!"
Đột nhiên một hạt ngân sắc vỡ ra thành hai nửa. Ngay sau đó các hạt ngân sắc trong nội thể Tần Vũ liên tục từng hạt từng hạt phân liệt. Một lát trong nội thể Tần Vũ lượng hạt ngân sắc đã tăng gấp bội, hình thành một vòng xoáy dày đặc các hạt ngân sắc. Tinh Vân hậu kỳ!
Nguy hiểm lớn, đồng nghĩa với nhận được kết quả cao.
Tới thế giới tu yêu giả hải vực chưa đầy một năm, công lực của Tần Vũ lại có bước đột phá, đạt đến Tinh Vân hậu kỳ. Lúc này năng lượng nội thể của Tần Vũ đã hùng hậu hơn quá khứ rất nhiều, tinh thuần hơn nhiều. Thực lực đại tăng.
Nhưng mà để đạt tới Tinh Vân hậu kỳ, năng lượng của khối Nguyên Anh đã tiêu hao phần lớn. Tần Vũ tiếp tục hấp thụ… Thời gian trôi qua, Tần Vũ mất hết chín ngày, cuối cùng cũng luyện hóa hết khối Nguyên Anh đó.
Tần Vũ mở mắt, trong ánh mắt có một tia hoan hỉ.
"Nếu như lúc này ta cùng Xích Huyết Thủy Mãng tương ngộ lần nữa, chắc sẽ không khổ cực như vậy." Trong lòng Tần Vũ thập phần tin tưởng. Bạn đang đọc truyện được chế, ngoại nhân muốn thâm nhập cơ hồ thật không có khả năng.
Trong thung lũng, phong cảnh thật mỹ lệ, có đủ các loài ngư nhi với màu sắc khác nhau, các cây thủy tinh phát ra thanh sắc quang mang lấp lánh, các cây cỏ mầu tím, các loài tôm cua ngân giáp trong suốt, còn có đại ô quy dài bảy tám thước.
Không thể không nói, trong cốc thật sự rất mỹ lệ. Lúc này trong cốc, Hầu Phí múa một thanh hắc bổng đại chiến cùng ba tên tu yêu giả.
"Oành!" tên đại hán cầm lưỡng tiêm đao, trên người mang chiến giáp, bị Hầu Phí một gậy đánh bay.
Hắc bổng của Hầu Phí nháy mắt biến thành ba đạo ảo ảnh. Tên gầy gò hai tay cầm trường thương chỉ kịp dùng trường thương đỡ được hai đạo ảo ảnh, đạo ảo ảnh còn lại trực tiếp nện xuống, tên gầy gò cũng bị đánh bay.
- Quác quác, đi!
Lúc gậy đập xuống, chân Hầu Phí nhẹ nhàng xuất ra, gã béo mang chiếc mai rùa bị đá văng đi.
Một đánh ba, Hầu Phí dễ dàng thủ thắng.
- Quác quác… đúng thật vô dụng, bọn ngươi dụng khí lực đi, đánh lại, đánh lại.
Hầu Phí vung chiếc hắc bổng, đứng trước mặt ba tên tu yêu giả thuyết đạo. Đôi hỏa nhãn lấp lánh chiến ý.
- Lão đại, ngươi thật lợi hại, bọn ta nhận thua, bọn ta nhận thua.
Tên đại hán mặc ngân giáp mang lưỡng tiêm đao nói, một bên tên gầy gò dùng thanh trường thương mau mắn nói:
- Lão đại, lão là vô địch, lão cần gì đấu với bọn ta.
Gã béo mang chiếc mai rùa liên tục chớp đôi lục đậu nhãn một cách đáng thương hại.
Đột nhiên lục đậu nhãn của gã béo chuyển động, phát hiện ra Tần Vũ, nói:
- Lão đại, tên đang đến, ta thấy khí thế ấy, trông như long hành hổ bộ a, tuyệt đối là cao thủ, cũng chỉ lão đại mới đủ tài so với hắn.
Hầu Phí huy động hắc bổng, quay đầu lại nhìn.
"Đại ca." Hầu Phí nhãn tình lóe sáng, nhãn trung hiện chiến ý, nói :
- Đại ca, lại đây đại chiến vài trận với ta.
Cơ bản không để ý xem Tần Vũ có đáp ứng không, hắn lập tức huy vũ hắc bổng cấp tốc đánh tới.
Tần Vũ thời gian này không được động thủ, tay cũng ngứa ngáy.
Thấy hắc bổng bay tới, Tần Vũ nhãn tình lóe sáng, trên tay lập tức xuất hiện Diễm Sí quyền sáo. Tần Vũ một tay trảo trụ hắc bổng, cảm thấy hắc bổng hàm chứa một khí lực kh*ng b*, ngay lập tức tay hóa xà hình, trườn theo hắc bổng, một tay biến thành kiếm nhắm lòng bàn tay Hầu Phí đâm tới.
"Bồng!"
Tần Vũ chỉ cảm thấy kiếm chỉ của mình phảng phất như đánh phải kim cương, phát ra âm thanh cương thiết chạm nhau, Tần Vũ không kìm được toàn thân chấn động, đấu với Diễm Sí quyền sáo của mình, ngạc nhiên là tay của Hầu Phí lại không bị tổn hại, sức phòng thủ của Hầu Phí thật quá kh*ng b*.
- Quác quác, thống khoái, bất quá khí lực điểm tới quả rất mạnh.
Hầu Phí vô cùng hưng phấn, đơn thủ vi vi nhất chiến, đồng thời hắc bổng hóa thành một đạo bổng ảnh nhằm vào Tần Vũ đập tới. Tần Vũ vừa né tránh, Hậu Phí thủ chỉ đẩy nhẹ vào hắc bổng, hắc bổng trong quá trình đột nhiên hạ xuống, rung động dữ dội, quỹ tích vô cùng quỷ dị. Hầu Phí khẽ nhếch miệng hiện nét đắc ý trên gương mặt. "Thống khoái" nhìn thấy chiêu thức quá tinh diệu, trong tâm Tần Vũ liền kích động. Song thủ như liên hoa nở, từng ngón tay nhu hòa chạm vào hắc bổng, vài lần tiếp xúc, quỹ tích của hắc bổng tựu trung đã bị ảnh hưởng, Tần Vũ đột nhiên song thủ chụp vào hắc bổng.
"Đi nào!"
Tần Vũ mãnh liệt tiến tới, đồng thời chân trái xuất động trực tiếp đá vào hữu thủ cầm hắc bổng của Hầu Phí.
"Bồng!" Tần Vũ liên tiếp đá mạnh vào hữu thủ của Hầu Phí, tuy nhiên Hầu Phí dường như không một cảm giác, nhe răng cười với Tần Vũ, lộ ra vài chiếc răng trắng ởn. Sau đó cánh tay Hầu Phí chuyển động, một cỗ ám kính cường đại theo hắc bổng đánh tới song thủ Tần Vũ. Tần Vũ lùi lại, cỗ ám kính không ngờ làm song thủ Tần Vũ tê liệt, phải biết Tần Vũ còn mang Diễm Sí quyền sáo. Nhìn Hầu Phí, trong tâm Tần Vũ không thể không thừa nhận, Hầu Phí thật sự mạnh.
Thần thú Nguyên Anh trung kỳ a. Trong cùng một năm Tần Vũ gặp thần thú Long Nham Sư, thần thú Hồng Loan có khả năng cùng cấp với Đổng Hư cảnh giới của giới tu chân. Tần Vũ với người khác có sự chênh lệch rất lớn, tuyến phòng ngự không thể phá vỡ.
- A, Lập Nhi tỷ tỷ, tiểu ngư nhi bị tên đầu ngư ngoài cốc đánh, nhanh nhanh cứu nó.
Cùng với tiếng thất thanh, một đạo kim quang xẹt tới, bay qua Tần Vũ, vào trong trúc ốc.
Tần Vũ liền quay người chạy theo.
Tới khi đạo kim quang dừng lại Tần Vũ mới nhìn rõ, đó là một tiểu cô nương, mi tâm của tiểu cô nương này có kim sắc ngư lân, lúc này đang ôm một tử sắc ngư nhi. Bụng ngư nhi bị đánh vỡ, hiển nhiên nguy hiểm tới tính mạng. Chỉ thấy một đạo thanh sắc ảo ảnh bất ngờ xuất hiện tại trúc ốc đình viện, tại vị trí đó chính là Lập Nhi cô nương.
- Tiểu Kim, không việc gì đâu, ngươi không phải lo. Yên Tử, vì sao ngươi lại cùng kẻ sắp đạt tới Kim Đan Kỳ đó quyết đấu vậy.
Lập Nhi cô nương cười nhẹ nói, sau đó vung hữu thủ tới vết thương của tiểu ngư nhi, lập tức toàn thân Lập Nhi cô nương xuất hiện thanh sắc quang mang.
Được bao phủ bởi thanh sắc quang mang, Lập Nhi cô nương trông thật ưu nhã thánh khiết.
Trông thấy khi Lập Nhi cô nương chữa trị cho tiểu ngư nhi, Tần Vũ hốt nhiên cảm khái. Thời khắc trị liệu cho người khác của Lập Nhi cô nương đối với hắn là lúc có mị lực nhất, thậm chí trong lòng Tần Vũ cũng có một chút cảm giác, Tần Vũ không cầm được lắc đầu cười.
💬 Bình luận chương